Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện kinh doanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện kinh doanh. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

Hé lộ 'mỏ vàng vô giá' của tỷ phú Forbes giàu thứ 2 Hàn Quốc

Suh Kyung-Bae dẫn dắt AmorePacific trở thành công ty mỹ phẩm lớn thứ 25 thế giới xét theo doanh thu và đứng đầu Hàn Quốc.

Từ căn bếp của bà nội

“Nguồn gốc của AmorePacific là từ bà nội tôi”, tỷ phú Forbes giàu thứ 2 Hàn Quốc Suh Kyung-Bae từng chia sẻ với tờ Bloomberg Business. Tài sản của ông vua mỹ phẩm xứ kim chi này đạt 9,2 tỷ USD, tăng gần gấp 3 lần trong năm 2014 nhờ sự thăng hoa của cổ phiếu công ty mỹ phẩm AmorePacific.

Từ thập niên 1930s, Yun Dok Jeong- bà của Suh Kyung-Bae dành hàng giờ trong nhà bếp của mình để chiết xuất tinh dầu hoa trà nhằm cung cấp nhu cầu làm đẹp tóc cho phụ nữ Hàn Quốc thời điểm này. Hơn 8 thập kỷ sau, Suh Kyung-Bae dẫn dắt AmorePacific trở thành công ty mỹ phẩm lớn thứ 25 thế giới xét theo doanh thu và đứng đầu Hàn Quốc. Công ty này ăn nên làm ra nhờ vào thị trường Trung Quốc khi doanh số ở đây tăng 30% xuất phát từ nhu cầu giới trung lưu ngày càng ưa chuộng mỹ phẩm Hàn do ảnh hưởng từ làn sóng văn hóa nước này.
Tỷ phú Forbes giàu thứ 2 Hàn Quốc Suh Kyung-Bae.
Tỷ phú Forbes giàu thứ 2 Hàn Quốc Suh Kyung-Bae.

Ông vua mỹ phẩm xứ Hàn hiện 52 tuổi có khuôn mặt trông trẻ hơn nhiều so với tuổi cho biết “Tôi sử dụng tất cả sản phẩm của AmorePacific. Tôi đặc biệt quan tâm tới việc làm sạch và chống nắng cho da”. Công ty này hiện có nhiều nhãn hiệu mỹ phẩm bao gồm AmorePacific, Sulwhasoo, Laneige, Mamonde, Innisfree and Etude House với sản phẩm chăm sóc da và sắc đẹp đa dạng.

Vị tỷ phú này cho biết là nam giới dẫn dắt ngành công nghiệp mỹ phẩm vốn tập trung vào khách hàng nữ giới, ông đặc biệt lắng nghe những người phụ nữ xung quanh mình. “Tôi có mối quan hệ gần gũi với phụ nữ và điều này có thể đến từ việc thành phần gia đình gồm 4 chị em gái, vợ tôi, mẹ tôi và hai cô con gái”, Suh Kyung-Bae chia sẻ.

“Tôi luôn duy trì tình bạn với vợ của những người bạn mình. Tôi có hàng trăm câu hỏi dành cho họ và luôn luôn thích thú lắng nghe những suy nghĩ của họ. Điều này có thể trở thành sự khởi đầu cho việc thấu hiểu khách hàng của chúng tôi”, Suh Kyung-Bae tiết lộ bí mật kinh doanh của ông.

"Đào được vàng" nhờ K-Wave, K-Pop, K-Drama

Sự phổ biến của dòng nhạc pop Hàn Quốc cùng với những bộ phim truyền hình là một yếu tố trong câu chuyện thành công của AmorePacific với ngày càng nhiều phụ nữ muốn sao chép vẻ ngoài của nghệ sỹ Hàn. “Có một sự thật rằng làn sóng Hàn Quốc, K-pop, phim ảnh Hàn Quốc là những thứ giúp cho việc kinh doanh của chúng tôi”, ông vua mỹ phẩm xứ kim chi thừa nhận. “Tuy nhiên điều chúng tôi xem xét lớn nhất chính là nhu cầu của khách hàng. Để hiểu được họ, chúng tôi nghiên cứu từng thị trường, nhìn sâu vào sản phẩm mà khách hàng cần và tiếp tục đổi mới”.

“Tôi yêu công việc kinh doanh này giống như việc theo đuổi làm cho cuộc sống mọi người tươi đẹp và lành mạnh hơn. Nếu tôi có thể chọn lại, tôi vẫn đi theo con đường lãnh đạo một công ty mỹ phẩm”, Suh Kyung-Bae hào hứng chia sẻ với tờ South China Morning Post.

Các nhà phân tích cho biết một yếu tố khác giúp AmorePacific thành công chính là việc sử dụng các thành phần thiên nhiên như nhân sâm, đậu nành và trà xanh. Một số sản phẩm của nhãn hiệu Sulwhasoo chứa thảo dược nhân sâm rất được ưa chuộng bởi khách hàng Trung Quốc cũng như châu Á. Theo đuổi thảo dược truyền thống là gốc rễ đối với hoạt động sản xuất kinh doanh của công ty mỹ phẩm 70 tuổi này. Cha của tỷ phú Suh Kyung-Bae thành lập công ty từ năm 1943, tên Pacific Chemical Industry được đặt năm 1945 với phòng thí nghiệm phát triển sản phẩm mỹ phẩm.

Suh Kyung-Bae tham gia AmorePacifiec từ những năm 1980s sau khi học xong MBA trường đại học Cornell, Mỹ và làm việc tại nhiều phòng ban khác nhau trước khi được bổ nhiệm vào vị trí giám đốc điều hành năm 1997. Kể từ năm 2002 tỷ phú này sáng suốt mở rộng thị trường ra quốc tế đặc biệt là khu vực châu Á như Trung Quốc, Đài Loan, Singapore, Nhật Bản, Việt Nam, Philippines, Hong Kong.

Hiện AmorePacific có hơn 7.600 nhân viên trên khắp thế giới trong đó có hơn 6.000 nhân viên tại Hàn Quốc- nơi công ty này nắm giữ 40% thị phần mỹ phẩm. Theo Euromonitor, người Hàn Quốc đứng thứ 3 thế giới về chi tiêu các sản phẩm chăm sóc da, sau Nhật Bản và Hong Kong. Trung bình mỗi người nước này dành 99,4 USD cho các sản phẩm chăm sóc da trong năm 2014, so với con số 64,4 USD của người Pháp hay 43 USD của người Mỹ. Suh Kyung-Bae cho biết mục tiêu của AmorePacific là trở thành thương hiệu mỹ phẩm lớn toàn cầu vào năm 2020.

Tỷ phú này cho biết khách hàng phương Tây và phương Đông có nhu cầu khác nhau về chăm sóc sắc đẹp. “Thị trường sản phẩm làm đẹp toàn cầu hiện tại tập trung vào vẻ đẹp lý tưởng và tiêu chuẩn phương Tây nhưng chúng tôi nghĩ rằng giá trị mới của vẻ đẹp phương Đông sẽ dẫn dắt thị trường toàn cầu trong những năm tới”, Suh Kyung-Bae cho biết. “Những đặc trưng riêng của làn da phụ nữ châu Á và những thói quen làm đẹp của họ là trọng tâm nghiên cứu của chúng tôi. Và kết quả là chúng tôi đang phát triển những công nghệ chăm sóc da tiên tiến dành cho người châu Á.”

Trong khi các nhãn hiệu mỹ phẩm phương Tây hiếm khi cung cấp các sản phẩm uống và thay vào đó tập trung vào các sản phẩm mặt nạ hoặc kem thì AmorePacific nghiên cứu thấy rằng khách hàng châu Á thích những sản phẩm uống được để cải thiện sắc đẹp. Công ty này đã phát triển những sản phẩm chức collagen trong một số sản phẩm của thương hiệu Laneige và trở nên phổ biến từ năm ngoài. Doanh thu của những sản phẩm này đạt 10.000 đơn vị mỗi tháng tại thị trường Trung Quốc đại lục và Hong Kong.

Năm 2014, thu nhập ròng của AmorePacific tăng 36% đạt mức kỷ lục 222,4 tỷ won (204 triệu USD) với doanh thu tăng 21% khi đạt con số khổng lồ 4,7 nghìn tỷ won. Tỷ phú Suh Kyung-Bae muốn doanh thu của công ty này tăng hơn gấp đôi đạt mức 12 nghìn tỷ won trong 5 năm tới. Hiện chỉ có 2 hãng mỹ phẩm Nhật Bản Shiseido và Kao có doanh thu lớn hơn AmorePacific tại khu vực châu Á.
Theo Trí Thức Trẻ

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

5 tỷ phú Internet thành công nhờ tính 'bất cần

Bỏ ngoài tai những hoài nghi, chỉ trích, họ vẫn kiên trì lèo lái công ty theo cách không giống ai, như Mark Cuban, sáng lập HDNet, tuyên bố: "Quyết định của tôi dựa trên những gì tôi cho là đúng mà chẳng cần quan tâm người khác nghĩ gì".
Mark Cuban.
Mark Cuban.
Mark Cuban, đồng sáng lập HDNet: "Khi tất cả mọi người đồng ý với bạn, thì chớ có đầu tư nếu không muốn lãng phí thời gian"

Hiếm có ai dũng cảm phá vỡ mọi nguyên tắc quản lý như ông chủ câu lạc bộ bóng rổ Mỹ Dallas Mavericks. Từ khi sở hữu đội này vào năm 2000, Mark Cuban được gọi là "cái miệng to nhất" ở giải nhà nghề NBA. Những cơn giận bùng phát đã tiêu tốn của ông ít nhất 1,6 triệu tiền phạt, những cũng chẳng làm ông bận tâm.

Cuban còn nổi tiếng nhờ các ý tưởng lạ thường. Khi máy tính cá nhân đang là đề tài nóng vào những năm 80, Cuban quyết định đầu tư vào lĩnh vực này dù ông mù tịt về tin học. Canh bạc đó đem về cho ông 2 triệu USD sau khi bán lại công ty Micro Solutions cho CompuServe. 

Năm 1995, Web trở thành cơn sốt và Cuban nảy ra ý tưởng truyền trực tuyến các giải đấu thể thao tại các trường học. Bốn năm sau, ông bán Broadcast.com cho Yahoo với giá 5 tỷ USD. Rồi đến 2001, khi TV độ phân giải cao (HDTV) mới manh nha ở Mỹ, ông đã xây dựng mạng HDNet, hiện thu hút hơn 4 triệu thuê bao.

"Rõ ràng, nếu người khác cũng suy nghĩ như tôi, rút ra được kết luận như tôi, thì tôi sẽ chẳng phí thời gian đầu tư vào chuyện đó nữa", Cuban tiết lộ bí quyết thành công.
Jeff Bezos.
Jeff Bezos.
Jeff Bezos, sáng lập Amazon.com: "Muốn kiếm tiền, hãy cho không những gì bạn có"

Năm 2001, Jeff Bezos bắt đầu chia sẻ gian hàng ảo miễn phí với đối thủ cạnh tranh, cho phép họ kinh doanh ngay trên website của ông. Các chuyên gia tài chính phố Wall nghĩ rằng ông sắp mất trí. Ngay cả những người thân cận cũng tỏ ra khó hiểu, nhất là khi Amazon.com theo đuổi kế hoạch mở rộng "đầy nóng vội" - không chỉ bán sách mà tất cả mọi thứ từ đồ điện tử gia dụng đến nguồn cung cấp vật nuôi giá rẻ... Và vẫn chưa thu về một xu lợi nhuận nào.

"Mọi người có vẻ căng thẳng. Nhưng thực tế là nếu bạn đem lại cho khách hàng những gì họ muốn, như giá cả hợp lý, sự lựa chọn phong phú và khả năng giao hàng nhanh chóng, không sớm thì muộn bạn sẽ có nhiều đơn đặt hàng hơn", Bezos quả quyết.

Đó chính xác là những gì đã diễn ra. Doanh thu của Amazon.com tăng 34% trong năm 2003 và đạt hơn 5 tỷ USD. Cuối năm đó, tức sau gần một thập kỷ làm ăn thua lỗ, công ty cũng công bố họ đã có khoản lợi nhuận đầu tiên.

Hiện Bezos lại tiếp tục trở nên "điên" hơn, và lại khiến Wall Street lo lắng cho ông hơn bao giờ hết: chuyển từ việc bán hàng sang dịch vụ web. Kho lưu trữ Simple Storage Service, còn gọi là S3, sẽ thu phí người sử dụng 15 cent/gigabyte/tháng. Tuy khác xa kiểu kinh doanh truyền thống của Amazon.com, dịch vụ này đang rất hút khách. Hãng Linden Labs đã thuê không gian chứa phần mềm máy khách Second Life còn "ông lớn" Microsoft cũng ký hợp đồng để lưu chương trình Direct Student Download.
Craig Newmark.
Craig Newmark, sáng lập Craigslist: "Hãy để lại một chút tiền trên bàn"

Bạn xây dựng một trong những website có giá trị nhất trên Internet, thu hút 17 triệu người từ 50 quốc gia mỗi tháng. Bạn có khả năng thu về 1 tỷ USD mỗi năm nếu thu phí sử dụng dịch vụ, hoặc thu tiền treo banner quảng cáo. Thay vào đó, bạn hài lòng với doanh số 30 triệu USD nhỏ nhoi.

Đây là điều nhà sáng lập Craigslist đang làm. Giới phân tích cho rằng Craig Newmark đã bỏ lại sau lưng quá nhiều tiền. Gần như mọi hạng mục trên Craigslist đều miễn phí và website rao vặt này cũng không bao giờ cài quảng cáo. Họ chỉ thu 25 - 75 USD cho thông báo tuyển dụng tại 7 thành phố lớn ở Mỹ và 10 USD cho một rao vặt về nhà ở tại New York.

Điều này giúp Craigslist ôm gọn những thông tin rao vặt đáng ra đã được đăng trên hàng trăm tờ báo ở Mỹ. "Hãy tôn trọng khách hàng, họ sẽ không quay lưng lại", Newmark đơn giản nói.
Jim Lanzone.
Jim Lanzone.
Jim Lanzone, Giám đốc điều hành Ask.com: "Chẳng sao nếu bạn không phải là số một"

Ở hãng General Electric, Jack Welch vẫn nổi tiếng khi cho rằng công ty họ chỉ nên cạnh tranh trong những lĩnh vực mà họ có khả năng giữ vị trí độc tôn. Còn CEO của Ask.com lại không nghĩ thế. "Bạn hoàn toàn có thể sở hữu một công cụ tìm kiếm được xếp vị trí thứ 4, như chúng tôi, mà vẫn hoạt động rất ổn". (Ask.com đứng sau Google, Yahoo và MSN).

Thành lập Ask Jeeves năm 1996, website của Lanzone phải chật vật tìm chỗ đứng trong thế giới vốn có quá nhiều công cụ searrch na ná nhau. Mãi đến 2005, Ask.com mới chứng tỏ thành công khi được InterActiveCorp (IAC) mua lại và được đầu tư trên nguyên tắc của Lanzone: tập trung vào cải tiến kết quả tìm kiếm, hơn là sao lãng vào những vấn đề khác như cung cấp dịch vụ e-mail hay blog.
Arianna Huffington.
Arianna Huffington.
Huffington biến blog thành ngành kinh doanh tiền tỷ

Khi Arianna Huffington cho ra mắt Huffington Post (Huff-Po) vào tháng 5/2005, chẳng mấy ai quan tâm đến tham vọng của cô: kiếm tiền từ blog chính trị. Với họ, blog là để chia sẻ, chứ không phải để thu lợi nhuận.

Hai năm sau, Huffington đã chứng tỏ sự khôn ngon của mình. Huff-Po trở thành blog nổi tiếng thứ 5 trên Internet theo đánh giá của trang Technorati với 3 triệu khách truy cập hàng tháng và thu hút khá nhiều nguồn tài trợ lớn. "Huffington đang xây dựng mô hình website tin tức kiểu mới với thông tin được cập nhập theo phong cách riêng", Eric Hippeau thuộc Softbank, công ty đầu tư cho Huff-Po, nhận xét.

Huffington cho hay cô nổi tiếng nhờ biết chọn đúng thời điểm và can đảm tảng lờ mọi lời chỉ trích. "Tôi không định đi ngược với trí khôn của số đông. Nhưng nếu bị đẩy ra ngoài lề thì cũng tôi chẳng coi đó là vấn đề lớn".
Hải Nguyên - Vnexpress/ (theo CNN)

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

Chủ tịch HĐQT 20 tuổi khởi nghiệp từ khoản nợ 700 triệu đồng

15 tuổi, gánh trên vai khoản nợ 200.000 NDT (tương đương 700 triệu đồng), sau gần 3 năm cố gắng, không ai ngờ chàng trai nghèo họ Diêu lại vươn lên đến vị trí Chủ tịch HĐQT của một tập đoàn có tiếng.

Chàng trai khôi ngô, tuấn tú có cái tên rất hay: Diêu Thượng Khôn là một minh chứng rõ ràng cho câu “Có công mài sắt, có ngày nên kim”. Đằng sau cương vị Chủ tịch Tập đoàn Càn Khôn là câu chuyện lập nghiệp đầy cay đắng của chàng trai mới tròn 20 tuổi này.
Dương Thiệu Khôn
Dương Thiệu Khôn“Tất cả mọi người khi còn trẻ đừng nghĩ tới chuyện an phận mà hãy tiếp tục cố gắng, dốc hết sức lực để ngày càng thành công hơn!"
 
Diệu Thượng Khôn sinh năm 1995 trong một gia đình nghèo tại Hồ Nam, Trung Quốc. Cũng như bao thanh niên khác, Thượng Khôn đã sớm nuôi hoài bão lập nghiệp, làm giàu. Số phận run rủi, năm 2008, khi đang là học sinh trung học, Thượng Khôn quen biết một người đồng hương Hồ Nam lớn hơn mình 7 tuổi. Đem ước mơ còn mơ hồ về việc làm giàu tâm sự với bạn đồng hương, Thượng Khôn nhận được một cái vỗ vai cùng lời đề nghị: “Người anh em, chúng ta mới gặp mà như thân thiết đã lâu. Nhưng tiếc là em vẫn còn nhỏ tuổi quá, thế này đi, anh sẽ mời em hợp tác trong công ty quảng cáo của anh”.

Theo lời người này, anh ta có một công ty quảng cáo ở Tương Đàm, Hồ Nam, hiện công ty làm ăn khá ổn định và nhận nhiều đơn hàng lớn, lợi nhuần ròng của công ty luôn ở mức trên 10 triệu NDT. Anh ta nói, Diêu Thượng Khôn chỉ cần đầu tư 150.000 NDT là có thể “ngồi mát ăn bát vàng”. Con số lợi nhuận 10 triệu kia khiến cậu bé 13 tuổi khi ấy chóng mặt, cậu mơ đến một ngày chạy xe Audi, ở biệt thự và du lịch vòng quanh thế giới, cuộc sống xa hoa được cậu thanh niên tự vẽ lên trước mắt mới đẹp làm sao.

Diêu Thượng Khôn cảm thấy đây là một cơ hội hiếm có, nhưng cái quan trọng hiện tại là phải giải quyết khâu đầu tiên – tiền đâu để đầu tư? Người kia giao hẹn: “Nếu sau nửa tháng không thấy em quay lại, anh sẽ trao quyền đầu tư cho người khác!”

Thực sự 150.000 NDT là một con số trên trời với gia đình Thượng Khôn. Nhưng thương con, cha mẹ Thượng Khôn cố gắng xoay xở, họ lấy hết 50.000 NDT dành giụm và mượn thêm 100.000 NDT từ họ hàng đưa hết cho con.

Cầm số tiền lớn này đưa hết cho người đồng hương, Thượng Khôn trở về nhà đi học bình thường và không quên gọi điện hỏi thăm tình hình làm ăn của công ty quảng cáo. Nhưng tới một ngày, Thương Khôn không thể nào quên được, đó là ngày 17/9/2008, anh bỗng dưng không tài nào liên lạc được với người kia, gần như phát điên, Thượng Khôn lao đến công ty nọ, nhưng nơi đây đã đóng cửa, ông anh đồng hương cũng biết mất cùng số tiền và lời hứa đổi đời cho Thượng Khôn. Tới lúc này, anh mới biết mình bị lừa!

Từ đó, Thượng Khôn học hành ngày một sa sút, trong tâm trạng ủ dột, anh viết đơn xin nghỉ học. Dưới sự động viên của người bạn thân, Thượng Khôn tự nhủ: “Không được gục ngã, mình còn trẻ vẫn phải tiếp tục cố gắng tìm kiếm thành công!”

Anh coi đó là một bài học đắt giá và tiếp tục tìm kiếm cơ hội làm giàu, nhưng lần này, Thượng Khôn đã biết cẩn trọng hơn. Cùng với cậu bạn thân, Thượng Khôn khảo sát, tìm hiểu thị trường, quyết định kinh doanh dầu đậu phộng, cung cấp từ Hồ Nam tới Thâm Quyến, theo tính toán, cứ 500gr dầu đậu phộng, họ kiếm được 2,6 NDT.

Do chưa có vốn, Thượng Khôn mạnh dạn đến nhà máy sản xuất dầu đậu phộng, thuyết phục họ cung cấp dầu trước, sau khi bán được mới thu tiền, song chưa nói hết câu, 2 người đã bị đuổi khỏi cửa.
Nhiều lần bị từ chối thẳng thừng như vậy, nhưng Thượng Khôn không nản chí, sự quyết tâm của anh cũng khiến ông chủ xưởng lung lay. Sau khi ký vào hợp đồng và bàn giao dầu, ông vỗ vai chàng thanh niên trẻ nói : “Nhóc à, cố gắng nhé, anh tin ở em”. Rời xưởng sản xuất, Thượng Khôn và bạn xuất phát tới Thâm Quyến, tràn trề hi vọng làm giàu.

Tới Thâm Quyến, được sự giới thiệu của một người bạn, hai người để tạm dầu ở một kho dự trữ và bắt đầu đi tìm khách hàng. Không ngờ khi quay lại, hơn một nửa số thùng dầu đã không cánh mà bay. Thượng Khôn vội vàng gọi cho “người bạn” kia nhưng không tài nào liên lạc được. Ngồi phịch xuống nền kho lạnh như băng, Thượng Khôn bật khóc, số mệnh một lần nữa trêu ngươi chàng trai 15 tuổi.

Sau 2 lần bị lừa cay đắng, đeo trên vai khoản nợ 200.000 NDT, Thượng Khôn buộc phải lao vào kiếm tiền, chưa có bất cứ bằng cấp nào trong tay, chuyện tìm kiếm việc là vô cùng khó khăn. Đối với Thượng Khôn khi ấy, bất kể là công việc gì, tiền lương bao nhiêu, chỉ cần không phạm pháp, cậu đều làm. Thượng Khôn làm một lúc cho hai công ty, thường xuyên ôm bụng đói chạy ngang chạy dọc trên đường bất kể đông hay hè, không nản chí, cậu tin rằng trong tương lai mình sẽ làm nên sự nghiệp, chỉ cần trả được khoản nợ này đã.

Năm 2010, Thượng Khôn bắt đầu tập trung vào lĩnh vực công nghệ thông tin, năm 16 tuổi, lần đầu tiên anh cho ra mắt game mới. Tháng 2/2011, Diêu Thượng Khôn chính thức khởi nghiệp một cách đúng nghĩa: anh thuê một căn phòng rộng 15m2, tiếp tục phát triển game, tiếng là ông chủ song Thượng Khôn vẫn vất vả như cậu bé làm thuê hôm nào, vẫn không quản ngày đêm làm việc cùng nhân viên. Giờ nhớ lại những ngày đó, Diêu Thượng Khôn miêu tả, mình như bị cuốn đi theo cơn lốc công việc, cứ bị xoáy vào đó mà không quan tâm bất cứ chuyện gì khác xung quanh.

Nửa năm sau, người chơi game ngày càng nhiều, cảm thấy vận đỏ của mình đã đến, càng làm càng hăng, Thượng Khôn quyết tâm không bỏ lỡ cơ hội và tìm kiếm thêm nhà đầu tư.

Bắt đầu từ tháng 8/2011, Thượng Khôn quyết định đưa trang web hanyu của mình sáp nhập với một công ty khoa học kỹ thuật ở Thượng Hải. Năm đó, chàng trai 16 tuổi vừa làm việc từ sáng tới tối, vừa chịu khó đọc sách để tự học, tự nghiên cứu.

Sau những quyết tâm, nỗ lực, Diêu Thượng Khôn đã thoát khỏi khó khăn, trả được nợ. Có trong tay một khoản tiền nhất định cùng với kinh nghiệm, anh quyết định mở rộng quy mô kinh doanh, thành lập công ty Càn Khôn (sau này là tập đoàn Càn Khôn). Tháng 12/2011, Thượng Khôn bỏ ra 3 triệu NDT và mất 10 tháng để hoàn tất việc mua lại một công ty IT ở Thượng Hải, tiến hành một loạt thay đổi về quảng cáo, thị trường, sản phẩm, marketing… Ba tháng sau, anh tiếp tục hợp tác với một doanh nghiệp ở Thạch Gia Trang để thành lập một công ty khác ở Thượng Hải.

Công ty của Thượng Khôn có hơn 100 người, độ tuổi trung bình chưa tới 25, Thượng Khôn là người nhỏ nhất trong công ty. Vị giám đốc ở đây cũng mới chỉ 25 tuổi. Những người lần đầu tới tham quan công ty đều ngạc nhiên vì một tập thể trẻ tuổi nhưng đã có thể làm nên thành công như vậy.

Vị chủ tịch HĐQT vừa tròn 20 tuổi Diêu Thượng Khôn được đánh giá là vừa có tài, vừa có tâm. Nhân viên của Càn Khôn thường truyền tai nhau nhiều “giai thoại” về lãnh đạo của mình.
Một lần tới các chi nhánh ở Bắc Kinh kiểm tra công việc, do Thượng Khôn tới Bắc Kinh vào buổi tối nên ai cũng nghĩ sáng hôm sau anh mới bắt đầu đi kiểm tra công việc. Nào ngờ, tối hôm đó, Thượng Khôn bất ngờ ghé thăm chi nhánh A, thấy giám đốc và nhân viên ở đây đang đánh mạt chược, vị chủ tịch HĐQT trẻ tuổi không la rầy hay có bất cứ ý kiến gì. Ngày hôm sau, ghé thăm chi nhánh B, Thượng Khôn thấy một giám sát viên của công ty thức dậy rất sớm và đang quét dọn vệ sinh nơi làm việc. Sau khi trở về tập đoàn, Thượng Khôn ngay lập tức đưa ra hai thông báo: Một là bãi nhiệm người đứng đầu chi nhánh A, hai là thăng chức cho giám sát viên chi nhánh B.

Lần khác, thấy một nhân viên mới cả ngày buồn bã, Thượng Khôn gọi anh ta vào hỏi han, khi biết mẹ của người này đang cần 20.000 NDT để phẫu thuật. Nghe xong, Thượng Khôn rút tiền cho anh ta và không đưa ra bất cứ yêu cầu gì về thời gian trả tiền. Ngoài ra, khi gia đình bất cứ nhân viên nào có chuyện hiếu – hỷ, vị lãnh đạo trẻ đều có mặt. Tính anh rất hòa đồng và luôn coi mọi người trong công ty là người trong gia đình.

Hiện tại, Càn Khôn của Diêu Thượng Khôn là một tập đoàn đa ngành, có 8 công ty con hoạt động trong nhiều lĩnh vực. Càn Khôn cũng chính là đơn vị hợp tác với công ty an ninh Bắc Kinh (thuộc Bộ Công an Trung Quốc) phát triển hệ thống định vị toàn cầu GPS.

Câu chuyện lập nghiệp của chàng trai sinh năm 1995 Diệu Thượng Khôn luôn được coi là một sự thần kỳ. Ở tuổi 19, các doanh nhân nổi tiếng khác như Mã Vân - Jack Ma (ông chủ của Alibaba), Liễu Truyền Chí (nhà sáng lập hãng máy tính Lenovo), Lưu Cường Đông (nhà đồng sáng lập JD.com) hay Mã Hóa Đằng (cha đẻ của Tencent QQ)… vẫn còn ngồi giảng đường đại học, còn Diêu Thượng Khôn hiện đã leo lên vị trí Chủ tịch HĐQT của một tập đoàn lớn, với 2 tỷ NDT đầu tư nhiều lĩnh vực.

Được hỏi về lời nhắn dành cho các bạn trẻ, Diêu Thượng Khôn nói: “Tất cả mọi người khi còn trẻ đừng nghĩ tới chuyện an phận mà hãy tiếp tục cố gắng, dốc hết sức lực để ngày càng thành công hơn! Số tiền bạn kiếm được tỉ lệ thuận với những nỗ lực bạn bỏ ra!”.
(Dân Trí) 
Bài gốc tại đây

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Cà phê Hàn Quốc bùng nổ khắp thế giới

Trào lưu này thành công tới mức một chuỗi cà phê kiểu Pháp của một công ty Hàn cũng đang cực kỳ ăn nên làm ra tại chính Paris. 


Tại tiệm cà phê Ullabong ở tỉnh Gyeongsangnam của Hàn Quốc, mỗi ly latte được phục vụ cho khách, người pha chế sẽ viết thêm một câu... chửi trên lớp bọt sữa. Trong khi đó, hai chú cừu được nuôi trong khuôn viên một tiệm cà phê dành cho giới học sinh ở thủ đô Seoul và cũng chẳng thiếu những cửa tiệm có dịch vụ tư vấn pháp lý hay dịch vụ ngâm chân tại chỗ.

Những tiệm cà phê kỳ quặc này cho thấy sự phóng khoáng của người Hàn trong quá trình du nhập phong cách cà phê kiểu Tây. Việc hãng Starbucks lần đầu bước chân vào Hàn Quốc cách đây 16 năm đã chính thức châm ngòi cho ngành công nghiệp cà phê của Hàn Quốc. Từ một nước có truyền thống uống trà, ngày nay, người Hàn uống cà phê trung bình 12 lần mỗi tuần - thường xuyên hơn cả việc ăn kimchi.

Hàn Quốc đã có những quy định nhằm làm chậm sự tăng trưởng của những chuỗi cà phê và tiệm bánh lớn, bao gồm cả quy định về khoảng cách tối thiểu giữa những cửa tiệm. Điều này lại thúc đẩy các thương hiệu cà phê tại Hàn Quốc bước chân ra thị trường thế giới. Không chỉ quanh quẩn tại châu Á, các công ty này còn tìm kiếm và mở rộng ra xa hơn nữa.

Được thành lập năm 2008, Caffé Bene đang là thương hiệu thống trị ngành công nghiệp cà phê Hàn Quốc với hơn 900 cửa tiệm. Caffé Bene cũng đang đi tiên phong trong việc bành trướng ra nước ngoài, đặc biệt là tại thị trường Trung Quốc. Tại đây, liên doanh của công ty này ghi nhận doanh thu tăng trưởng tới gấp rưỡi trong năm ngoái.

Chuỗi cửa hàng Caffé Bene cũng đã tiến vào thị trường Mỹ. Và để tạo sự khác biệt với những chuỗi cà phê của Mỹ, Caffé Bene đã thêm vào menu của mình những món kiểu Hàn như bánh waffle và bingsu, kem tuyết hay món misugaru (latte pha với gạo đen và nâu).

Wan Hui, một nhà phân tích tại Euromonitor cho rằng, nhiều chuỗi cà phê Hàn Quốc đang khôn khéo tận dụng sức mạnh từ ngành công nghiệp giải trí của nước này - vốn thu hút sự hâm mộ cuồng nhiệt từ giới trẻ Trung Quốc và các nước Đông Nam Á. Cô cho rằng nhân tố chính dẫn tới sự tăng trưởng của Caffé Bene tại Trung Quốc là nhờ sản phẩm này xuất hiện trong bộ phim truyền hình Hàn Quốc nổi tiếng 'Secret Garden'. Trong phim, một cảnh hôn cực kỳ lãng mạn đã được khơi mào từ việc nhân vật nữ chính để bọt sữa trong ly Caffé Bene dính trên môi.

Nhờ biến được giới hâm mộ trào lưu văn hóa K-Pop và K-drama trở thành các khách hàng trung thành, những tiệm cà phê và nhà hàng kiểu Hàn gsẽ tiếp tục tăng trưởng mạnh trong ngành dịch vụ thực phẩm tiêu dùng của Trung Quốc, Wan Hui cho biết thêm.

Tuy nhiên, với thị trường cà phê đang ngày càng chật chội ở những thành phố lớn của Trung Quốc, các thương hiệu Hàn đang tìm cách mở rộng xa hơn nữa. Tiên phong trong số đó chính là Tous Les Jours, một chuỗi bánh ngọt và cà phê thuộc sở hữu của tập đoàn CJ.

Hiện nay Tous Les Jours đang có 70 cửa hàng tại Trung Quốc, cộng với 73 cửa hàng ở Đông Nam Á. Mặc dù mang cái tên Pháp và sở hữu bởi người Hàn, nhưng Tous Les Jours đã khôn khéo thiết kế các cửa hàng của mình để phù hợp với văn hóa địa phương như bố trí bãi đậu xe máy ở Việt Nam hay phục vụ bữa ăn tối nhẹ trong tháng Ramadan ở Indonesia.

Ông Ahn Hun-soo, trưởng bộ phận kinh doanh toàn cầu của CJ Foodville cho biết, công ty đã hưởng lợi từ những thành công của các thành viên khác trong tập đoàn CJ, trong đó bao gồm cả ngành kinh doanh âm nhạc, truyền hình và điện ảnh. "CJ đã xuất hiện tại các nước châu Á được một thời gian dài và chúng tôi hiểu rất rõ thị trường này", ông Ahn nói.

Một đối thủ khác có tên gốc Pháp là Paris Baguette đã phát triển mạnh mẽ đến tận ...Paris, nơi họ vừa khai trương thêm cửa hàng thứ nhì. Paris Baguette đang có tổng cộng 178 cửa tiệm tại các thị trường nước ngoài, chủ yếu ở Trung Quốc và Mỹ. SPC Group - công ty sở hữu chuỗi Paris Baguette - cho biết, cửa hàng đầu tiên của họ ở Paris hiện đạt doanh số cao hơn 25% so với giai đoạn mới khai trương vào mùa hè năm ngoái, thu hút tới 850 lượt khách mỗi ngày.

Những quy định của Hàn Quốc có thể làm chậm sự tăng trưởng của những quán cà phê lớn nhưng cũng tạo điều kiện cho các tiệm cà phê nhỏ lẻ được mở rộng. Những thương hiệu mới xuất hiện vẫn có thể phá vỡ luật chơi trên thị trường.

Điển hình trong số đó là Ediya Coffee. Thương hiệu này đang tìm cách tăng số lượng các cửa hàng tại Hàn Quốc từ 1.360 tiệm lên đến 3.000 tiệm trong vòng ba năm tới.

"Chúng tôi đã mở cửa hàng tại Bắc Kinh năm 2005 nhưng vì không hiểu văn hóa Trung Quốc nên đã thất bại. Vì vậy, phương châm của chúng tôi là: Đừng vội vàng!", ông Shin Seong-il, Phó Giám đốc điều hành của Ediya cho biết. "Ngành công nghiệp này đang bùng nổ nhưng vẫn còn không gian để phát triển", ông Shin cho biết thêm.

Cũng giống như những chuỗi khác, chuỗi cà phê của ông Shin thường mở cửa trễ vào ban đêm để phục vụ cho những người làm việc khuya. Ông cho biết: "Đây là một đặc điểm văn hóa của chúng tôi. Người Hàn có xu hướng làm việc trễ và thức khuya. Có những cửa hàng cà phê luôn mở cửa 24 giờ một ngày và họ đang khá thành công".
Trường Văn-Nhịp Cầu Đầu Tư

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

Bí quyết thành công của người Hoa ở Chợ Lớn

Ngày nay, cộng đồng người Hoa ở Chợ Lớn đã phát triển không chỉ gói gọn trong quy mô Sài Gòn nữa, mà đã dần trở thành những DN lớn nhất trên đất Việt.

Nội dung nổi bật:

- Bí quyết thành công của các doanh nghiệp người Hoa ở Chợ Lớn: Phải biết yêu nghề và kính nghiệp. 

- Người ta bảo “thà cho vàng chứ không chỉ đàng làm ăn” nhưng với cộng đồng người Hoa, sức mạnh tập thể và sự hướng dẫn là một trách nhiệm rất lớn.

- Họ khởi nghiệp khác với người Việt, vì có cả một cộng đồng hỗ trợ: bạn hàng cho mua thiếu lâu hơn, các đàn anh trong nghề chỉ vẽ đôi đường và còn giới thiệu đối tác, người trong tộc luôn ủng hộ… 

Phải biết yêu nghề kính nghiệp

Trước năm 1975, người Hoa gốc Minh Hương đã tạo ra những cái tên, cũng là những đỉnh cao của nghề nghiệp tại Sài Gòn: vua thép, vua gạo, vua bột giặt, vua xà bông, vua bột mì… Cho đến khúc quanh thời cuộc của ngày thống nhất thì những cái tên này mới dần bị suy tàn, nhưng lại chuẩn bị cho một cuộc tái sinh…

Và xuất phát điểm lại từ số không. Có người bắt đầu bằng việc bán một mớ đồ cũ trên vỉa hè để nuôi mộng lớn như ông Lương Vạn Vinh, ông chủ hiện thời của nước rửa chén Mỹ Hảo. Có người chuyển từ nghề đông y sang làm giày dép như ông Vưu Khải Thành của Biti’s. Cũng có người xoay xở với những bạn hàng nhỏ lẻ ở Campuchia như gia đình ông Trần Kim Thành của Kinh Đô. Hay cũng có người bắt đầu lại bằng việc đi làm thuê cho một hiệu bánh như ông Kao Siêu Lực, giờ có một chuỗi cửa hàng bánh hàng đầu là ABC…

Ông Cổ Gia Thọ - Chủ tịch Công ty Thiên Long nhớ lại câu chuyện về hai người đàn anh đã giúp đỡ mình lúc khởi nghiệp: “Chúng tôi gọi anh Lý Ngọc Minh (Chủ tịch Công ty gốm sứ Minh Long - pv) và anh Vưu Khải Thành là những đại ca cổ thụ trong cộng đồng doanh nghiệp người Hoa không chỉ vì khả năng kinh doanh, mà còn là sự bảo bọc, hướng dẫn anh em làm ăn và luôn sẵn sàng chia sẻ những khó khăn của nhau nữa…

Với ông Cổ Gia Thọ, một trong những ân tình mà ông nhớ là việc ông Vưu Khải Thành hay tổ chức hội nghị khách hàng, chia sẻ những định hướng, thảo luận việc mở rộng thị trường… và sẵn lòng để những doanh nhân trẻ hơn, non nghề hơn như ông Thọ vào tham dự để nghe, để học, để tạo ra những kết nối kinh doanh. Người ta bảo “thà cho vàng chứ không chỉ đàng làm ăn” nhưng với cộng đồng người Hoa, sức mạnh tập thể và sự hướng dẫn là một trách nhiệm rất lớn.

“Hai mươi mấy năm trước, khi tôi còn bập bẹ làm một cơ sở bút bi nhỏ xíu thì anh Thành đã là người sáng lập và chủ tịch của hội công kỹ nghệ gia quận 6, như một kiểu hiệp hội doanh nghiệp bây giờ để làm điểm gặp gỡ, kết nối và chia sẻ công chuyện với nhau. Lúc đó tôi không quen anh Thành, nhưng xin đi sinh hoạt, và dần dần học được nhiều điều lắm. Chẳng hạn sự thẳng thắn, trung thực và cương quyết. Trước đây, tôi là người hay rụt rè để ra những quyết định quan trọng nhưng anh Thành khuyên phải biết nắm cơ hội và chấp nhận những rủi ro, thất bại nếu muốn làm chuyện lớn…”, ông Thọ kể.

Cộng đồng doanh nghiệp người Hoa vẫn thường nhắc nhở nhau học tập nguyên tắc  của hai ông Lý Ngọc Minh và Vưu Khải Thành trong kinh doanh. Theo đó, nguyên tắc Lý Ngọc Minh là: Đơn giản mà hiệu quả;  An toàn hai lần; Làm cho bằng được; Vui vẻ cởi mở; Hợp tác chân tình. Nguyên tắc Vưu Khải Thành yêu cầu: Giải phóng tư tưởng; Thực sự cầu thị; Tích cực tìm tòi; Mạnh dạn sáng tạo; Kiên trì phấn đấu; Không ngại gian nan; Học tập nước ngoài; Không ngừng vươn lên.

Còn theo ông Cổ Gia Thọ, một trong những bí quyết thành công trong kinh doanh của người Hoa là: Phải biết yêu nghề kính nghiệp. Qủa thật, nếu không dốc trọn cuộc đời cho một công việc mà mình đã chọn, thì không có cách nào tạo ra những đế chế vững vàng đến mực được gọi là vua của một nghề. Và hiện nay, đã lấp lánh những ông vua của từng ngành, mà đa phần đều là người gốc Hoa: vua gốm sứ Lý Ngọc Minh, vua giày dép Vưu Khải Thành, vua bánh Kao Siêu Lực, vua nước rửa chén Lương Vạn Vinh, vua nhựa Trần Duy Hy, vua vải Thái Tuấn Chí…

Hệ sinh thái kinh doanh của người Hoa

Khái niệm “hệ sinh thái” (ecosystem) dùng trong kinh doanh dạo này hay được nhắc đến nhiều thông qua chuyện người Israel xây nguyên một bệ phóng cho các doanh nghiệp trẻ với định vị “quốc gia khởi nghiệp” nhưng nếu chịu khó nhìn ngó, thì tự thân các doanh nhân gốc Hoa ở Việt Nam cũng đã xây nên những nền tảng đáng kể cho công chuyện làm ăn của họ và con cháu. Họ khởi nghiệp khác với người Việt, vì có cả một cộng đồng hỗ trợ: bạn hàng cho mua thiếu lâu hơn, các đàn anh trong nghề chỉ vẽ đôi đường và còn giới thiệu đối tác, người trong tộc luôn ủng hộ…

Đầu tiên, đó là vai trò của các bang hội, tức là các “bang” và các “hội”. Không còn là những tổ chức mang màu sắc chính trị như thời Thiên địa hội của đời trước ông Vương Hồng Sển nữa, mà những bang hội sau này hoạt động như những thành luỹ gìn giữ giá trị văn hoá truyền thống của một cộng đồng người gốc Hoa chung một nguồn cội. Đó có thể là hội quán Phước Kiến của những người từ vùng giáp ranh Đài Loan sang miền Nam lập nghiệp, có thể là hội quán Triều Châu (hay Tiều Châu), hội quán Quảng Đông…

Sau này, ranh giới địa lý của những bang hội này cũng dần xoá nhoà, họ sinh hoạt chung với nhau nhiều hơn, nhưng vẫn khá kín tiếng và ít giao du với người bên ngoài. Người bang trưởng, hay hội trưởng, là người đức cao vọng trọng trong cộng đồng, phải chăm lo nhiều thứ. Thường thì để làm chức này, người ta phải bỏ ra nhiều tiền để đóng góp cho cộng đồng và thay vì để lấy chức quyền thì họ lấy cái trách nhiệm và niềm tự hào được đóng góp cho cộng đồng.

Còn nhớ mỗi năm, khu hội quán Nghĩa An bên cạnh trường tiểu học Chính Nghĩa, quận 5 đều có tổ chức bán đấu giá những cái lồng đèn tuyệt đẹp để lấy tiền chăm lo đời sống và giáo dục cho con em gốc Hoa. Không giương cờ gióng trống hot boy hot girl hay trực tiếp truyền hình MC nổi tiếng gì cả, chỉ có những “đại bô lão” ngồi ghế, con cháu em út quây xung quanh trong một không gian ngập sắc màu, trang phục truyền thống. Nhưng con số cứ tăng dần, chục triệu, trăm triệu, rồi một tỉ, hai tỉ đồng được hô lên thu tiền ngay, làm chương trình công khai sổ sách ngay. Những cái tên khá quen như Trầm Bê hay còn xa lạ như một bà cụ đã già lắm được cẩn thận ghi chép lại, và họ cũng sẽ là những người được cộng đồng nhắc đến, được những người trẻ nhìn đó mà làm gương.

Bang hội này, giống như một lớp màn chắn, không cho những biến đổi quá nhanh của xã hội xông vào làm hỏng đi truyền thống của họ. Con cháu có thể đi học trường Hoa ngữ song song với trường Việt ngữ, được dạy những bài vỡ lòng về làm ăn theo kiểu công tử phải đi cọ thùng, và quan trọng nhất, họ được dạy bởi những bài học sống động của thực tiễn kinh doanh trong cộng đồng người Hoa.

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

10 nguyên tắc thẩm mỹ Thiền Nhật Bản để trở nên duyên dáng, tin cậy và hiệu quả trên mạng xã hội

“Hãy xây dựng hình ảnh của mình, phong cách giao tiếp, kỹ năng thiết kế trình bày với những nguyên tắc thẩm mỹ Zen (Thiền) của Nhật Bản.

Sự duyên dáng, đáng tin và hiệu quả sẽ là những nhìn nhận mà mọi người sẽ dành cho bạn.” Đây là lời kêu gọi của Edward de Bono trong cuốn sách “Sắp xếp lại tư duy để thay đổi khái niệm và nhận thức.”

Những nguyên lý thẩm mỹ Zen không phải là một bài tập quá nghiêm ngặt, nhưng đòi hỏi bạn phải luôn nghĩ về nó trong các hoạt động hàng ngày. Những nguyên tắc này đặc biệt phát huy hiệu quả khi áp dụng vào thiết kế, thuyết trình cũng như phong cách trong mọi phương thức giao tiếp.

Thật hoàn hảo nếu bạn áp dụng 10 nguyên tắc thẩm mỹ Zen dưới đây để tạo ra một bài trình bày (presentation), thiết kế một trang web cá nhân hay định hình cho mình một phong cách tương tác trên mạng xã hội như Facebook, Linkedin… Garr Reynolds, tác giả cuốn sách “Thuyết trình theo phong cách Thiền” chia sẻ cho các doanh nhân rằng, ứng dụng nhuần nhuyễn các nguyên tắc này bạn sẽ có được Cái đẹp, Niềm tin và Hiệu quả.

Kanso. Bỏ đi sự lộn xộn và diễn đạt ý tưởng một cách đơn giản. Áp dụng: giảm thiểu những thứ nhảm nhí trong bài thuyết trình, trang web hay Facebook.

Fukisei. Sử dụng sự bất đối xứng hoặc sự bất thường để tạo nên sự cân bằng. Áp dụng: sử dụng những hình ảnh mang tính chất phi đối xứng trong bài thuyết trình, website, Facebook. Tìm trên Google nguyên tắc “một phần ba” để biết thêm sự bất đối xứng trong nhiếp ảnh.
Thiền
Shibui. Nói giảm và không phức tạp hoá. Áp dụng: giảm đi cách tiếp cận nghiêm chỉnh thông thường trong giao tiếp. Những nội dung hấp dẫn và có ích luôn hấp dẫn người khác hơn là sự gào thét hay quảng cáo quá sự thật.

Shizen. Miêu tả một cách chân thật, không giả dối và nhân tạo. Áp dụng: đơn giản hoá giao diện người dùng và loại bỏ phần giới thiệu màu mè trên trang web, bài thuyết trình cũng như các “post” trên Facebook.

Yugen. Sử dụng những gợi ý tinh tế và mang tính hình tượng, chứ không bộc bạch. Áp dụng: tạo ra một bài thuyết trình, một cách kể chuyện chạm vào tâm hồn người nghe, thay vì phải ép họ phải lắng nghe và phát chán.

Datsuzoku. Chuyển hoá thói quen, công thức và tập tục lâu đời. Áp dụng: thay thế cách trình bày câu chuyện toàn dùng chữ và gạch đầu dòng mệt mỏi bằng cách sử dụng hình ảnh có tính gợi mở và những biểu đồ bắt mắt.

Seijaku. Đạt được sự tĩnh lặng và trầm tĩnh đầy năng lượng. Áp dụng: bỏ những thứ chói tai và công kích trong bài thuyết trình, câu chuyện, trang web hay Facebook.
Thiền
Wa. Thể hiện sự hài hòa, cân bằng và tránh sự áp đặt. Áp dụng: hoà hợp nhu cầu của khách hàng, nhân viên, đồng nghiệp và cổ đông để đạt được lợi ích cho tất cả.

Ma. Tạo ra một khoảng trống, khoảng không gian hoặc sự tĩnh lặng để đưa ra tiêu điểm. Áp dụng: bỏ những thứ rườm rà và tăng khoảng trắng trong các trang thuyết trình , trang web.

Yohaku-no-bi. Đề cao cái đẹp của những ngụ ý, thâm ý và những gì không được bày tỏ. Áp dụng: đừng cố gắng mê hoặc một cách thái quá sau khi kết thúc.

Và đừng quên nguyên tắc thứ 11 mới được thêm vào chuỗi từ vựng về những nguyên tắc của Nhật Bản trên: bullshitake, danh từ, nghĩa là kết quả của sự lan truyền những lời nói dối, dữ liệu không chính xác và những kết luận vô căn cứ- một cách hồ đồ.
Theo Vân Anh (Tổng hợp)
www.nhuongquyenvietnam.com

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Những ý tưởng "nực cười" đang chi phối cuộc sống của bạn

Nếu bạn là một nhà đầu tư, liệu bạn có mạnh dạn bỏ tiền vào những Start-up có ý tưởng như dưới đây?

Nếu bây giờ ai hỏi bạn đánh giá thế nào về Facebook hay Instagram, hẳn sẽ không ít chọn từ “tuyệt vời”, “thiên tài”.

Đó là điều hiển nhiên vì ở hiện tại, Facebook đang có tới 1 tỉ người dùng. Tuy nhiên, nếu quay ngược lại thời gian, khi Facebook mới chỉ là một start-up, hẳn không ít người sẽ “phì cười” khi nghe về ý tưởng tạo ra Facebook.

Một ý tưởng tốt sẽ tạo ra một start-up tốt, nhưng một start-up vĩ đại thì lại thường bắt đầu với một ý tưởng nghe có vẻ “rất nhảm nhí”. Quả thực rất khó để phân biệt giữa một ý tưởng thiên tài với một ý tưởng ngớ ngẩn.

Nếu bạn là một nhà đầu tư, liệu bạn có mạnh dạn bỏ tiền vào những Start-up có ý tưởng như dưới đây? Một lời khuyên là “đừng chỉ nghe họ nói, hãy xem họ làm”.

Dưới đây là một số ý tưởng điên rồ như vậy.

- Facebook: Thế giới sẽ cần một Myspace hay Friendster kiểu mới trong tương lai. Nó chỉ mở cho vài nghìn người dùng. Những người khác sau đó sẽ tham gia vì họ bị cuốn hút bởi vẻ “hấp dẫn” của các sinh viên Havard.

- Dropbox: Chúng tôi sẽ xây dựng một giải pháp chia sẻ đồng bộ, thứ mà thị trường đang có cả tá nhưng lại chẳng ai thèm dùng. Nó sẽ chỉ làm một nhiệm vụ duy nhất, và để làm được, bạn sẽ phải chuyển toàn bộ dữ liệu của mình lên trên đó để sử dụng.

- Amazon: Chúng tôi sẽ bán sách online, dù mọi người đang lo ngại về việc sử dụng thẻ tín dụng để thanh toán trên mạng. Chi phí ship đồ sẽ “ăn” hết vào phần giảm giá. Nhưng khách hàng vẫn sẽ làm thế vì họ cảm thấy tiện lợi, kể cả khi họ phải chờ cả tuần để có được cuốn sách.

- Virgin Atantic: Hàng không thật tuyệt. Hãy làm thử một cái. Hãng hàng không của chúng tôi sẽ như thế nào? Nó sẽ khác biệt với những video vui nhộn về ... an toàn bay.

- Mint: Cho chúng tôi tất cả tài khoản ngàn hàng, môi giới và thẻ tín dụng của bạn. Chúng tôi sẽ giúp chúng có một phông chữ đẹp hơn. Màu xanh lá cây thì sao? Trông bạn sẽ có vẻ giàu có hơn đấy.

- iOS: một hệ điều hành mới không chạy nổi một trong số cả triệu ứng dụng đã được phát triển cho MacOS, Windows hay Linux. Chỉ Apple có thể xây dựng ứng dụng cho nó. Nó cũng không có tính năng “cut và paste” (cắt và dán).

- Google: Chúng tôi sẽ xây dựng một công cụ tìm kiếm thứ 20 trên thế giới vào thời điểm hầu hết những công cụ kể trên đều bị ghét bỏ. Chúng tôi sẽ thống trị hệ thống quảng cáo để người dùng không phải trả phí cho việc tìm kiếm của mình.

- Github: Những kỹ sư phần mềm sẽ phải trả phí hàng tháng trong suốt đời để được tạo ra những phần mềm miễn phí của một phần mềm miễn phí khác!

- PayPal: Mọi người sẽ sử dụng email bảo mật địa chỉ AOL và Yahoo của mình để trả tiền cho người khác.

- Instagram: Bộ lọc! Chính xác, chúng ta có những bộ lọc màu!

- LinkedIN: Một mạng xã hội chuyên nghiệp, tập trung vào những người bận rộn ở độ tuổi 30 đến 40. Họ sẽ vào LinkedIn một lần trong vòng 5 năm để tìm việc (??)

- SpaceX: Nếu NASA có thể, chúng tôi cũng vậy! Đây không phải là nghiên cứu khoa học về tên lửa.

- FireFox: Chúng tôi sẽ xây dựng một trình duyệt web tốt hơn, dù 90% máy tính trên thế giới đã có sẵn một trình duyệt được cài đặt bên trong. Ngoài ra, một người sẽ có nhiệm vụ làm hết tất cả mọi việc.

- Twitter: Nó giống như email, SMS hay RSS, ngoại trừ việc nó sẽ ít tính năng hơn rất nhiều. Trước tiên, các lập trình viên sẽ dùng nó, tiếp đến sẽ là Britney Spear và Charlie Sheen.

Theo Tri Thức Trẻ

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

10 cuốn sách Marketing hay nhất mọi thời đại

Tạp chí Inc. gần đây đã hệ thống hóa và giới thiệu một số đầu sách thuộc loại cẩm nang đi cùng thời đại trong nhiều lĩnh vực khác nhau như quản lý nhân viên, bán hàng, tiếp thị...rất cần cho giới doanh nhân.
Dưới đây là mười cuốn sách về marketing, giải thích sự thay đổi mà công nghệ đã tác động lên các chiến lược và chiến thuật tiếp thị của doanh nghiệp, hay những quan sát không bao giờ lỗi thời về đặc tính của con người và hành vi của đám đông...
1. Crossing the Chasm (tạm dịch: Tìm hiểu những khác biệt của người tiêu dùng).

Bằng cách nhận diện sự khác biệt giữa "những người tân thời" và "những người lạc hậu", đồng thời cả nhóm người ở giữa hai thái cực này, tác giả Geoffrey Moore đã vẽ ra một lộ trình phát triển các thị trường mới. Mặc dù Moore chủ yếu nói về những khác biệt trong lĩnh vực công nghệ cao, nhưng những bài học và ví dụ mà tác giả đưa ra vẫn có thể được áp dụng cho nhiều ngành và lĩnh vực khác.
2. The Life of PT Barnum (Cuộc đời của PT Barnum).

PT Barnum được xem là một chuyên gia về xây dựng thương hiệu cá nhân, đã bỏ nhiều công sức trong hơn nửa thế kỷ qua để xây dựng, củng cố và thay đổi hình ảnh của mình trước công chúng, khiến thế giới phải nhìn nhận những khái niệm, quan điểm mà tác giả đưa ra.
3. Selling the Invisible (Bán những thứ vô hình).

Sự chuyển đổi kinh tế có ý nghĩa nhất trong 50 năm qua trên thế giới là sự thay đổi từ nền kinh tế sản xuất công nghiệp sang nền kinh tế dựa trên dịch vụ. Theo tác giả Harry Beckwith, chìa khóa để đi đến thành công trong sự chuyển đổi ấy chính là khả năng tiềm ẩn của doanh nghiệp trong việc xây dựng quan hệ giữa các đồng nghiệp, giữa đội ngũ nhân viên doanh nghiệp với các đối tác, khách hàng. "Tiếp thị theo ý nghĩa mới không chỉ ở cách làm, mà còn ở cách tư duy. Tiếp thị được bắt đầu bằng việc tìm hiểu bản chất đặc thù của dịch vụ (chính là tính vô hình của nó) và những đặc điểm chung của những người sử dụng dịch vụ..." như tác giả đã viết.
4. Influence (tạm dịch: Bí quyết tạo ảnh hưởng).

Đây là cuốn sách rất hữu ích đối với các chuyên gia bán hàng và tiếp thị. Tác giả Bob Cialdini đã phân tích những động cơ khiến khách hàng đồng ý và bí quyết để doanh nghiệp đưa họ đi đến điểm này. Từ nhiều quan sát thực tiễn, Cialdini đã đúc kết được những hành động và lời nói có khả năng tạo ra ảnh hưởng mạnh đến nhu cầu và mong muốn của khách hàng.
5. Positioning (Định vị).

Mặc dù đã được phát hành cách đây 20 năm, đến nay cuốn sách của hai tác giả Al Ries và Jack Trout vẫn chứng minh được những giá trị đúng đắn về những yếu tố cơ bản làm cho sản phẩm của doanh nghiệp phù hợp với mong đợi của khách hàng và sống được với cạnh tranh. "Định vị là những gì doanh nghiệp tạo ra cho sản phẩm. Định vị cũng là những gì mà doanh nghiệp muốn tạo ra trong tâm trí của khách hàng" là một trong những đúc kết câu nổi tiếng của hai tác giả trong cuốn sách nói trên.


6. Buy-ology (tạm dịch: Học thuyết về quá trình mua hàng).

Bằng cách đưa khoa học thần kinh (neuroscience) vào trong nghệ thuật tiếp thị, tác giả Martin Lindstrom đã giải thích về những ảnh hưởng của một số tác nhân thần kinh lên suy nghĩ của người tiêu dùng. Điều quan trọng hơn là Lindstrom đưa ra các biện pháp đánh giá tác động của yếu tố này một cách khoa học và sử dụng các kết quả để điều chỉnh các chiến dịch tiếp thị.


7. Permission Marketing (Tiếp thị dựa trên sự cho phép của khách hàng).

Trong nhiều thập niên qua, các hoạt động tiếp thị theo kiểu truyền thống thường bị chỉ trích vì đã nhồi nhét quá nhiều thông tin cho khách hàng. Seth Godin đã giúp thay đổi quan điểm này khi chỉ ra rằng hiện nay doanh nghiệp hoàn toàn có thể làm tiếp thị bằng cách tạo ra nhiều sự lựa chọn khách hàng và để cho họ có quyền quyết định chọn những thông điệp mà họ muốn nghe.
8. Guerilla Marketing (tạm dịch: Tiếp thị kiểu "du kích").

Cách đây 30 năm, Jay Conrad Levinson đã làm cho tiếp thị không còn là đặc quyền của những công ty lớn với ngân sách "khủng" mà hoàn toàn nằm trong tầm với của các doanh nghiệp nhỏ và vừa nhờ những chiến thuật sáng tạo và ít tốn kém hơn. Tác giả giải thích rằng doanh nghiệp không nhất thiết phải bỏ ra nhiều tiền để nhận biết được thị trường, chỉ cần hiểu hết được mọi khía cạnh của tiếp thị và biết cách vận dụng sáng tạo.


9. The Long Tail (Cái đuôi dài).

Theo Chris Anderson, nếu như thế kỷ XX được xem là thời kỳ của những sản phẩm "hit" (sản phẩm thu hút sự quan tâm của số đông khách hàng), thì thế kỷ XXI là thời đại của những sản phẩm "niche" (sản phẩm phù hợp với một phân khúc hẹp của thị trường). Trong cuốn sách này, tác giả đã giải thích những thói quen mua hàng trên internet của khách hàng.
10 .Extraordinary Popular Delusions and the Madness of Crowds (tạm dịch: Những ảo tưởng và sự điên cuồng của đám đông).

Suy cho cùng, làm tiếp thị chính là tìm hiểu suy nghĩ, hành vi của các nhóm người khác nhau. Cho dù công nghệ đã thay đổi trong nhiều thập niên qua nhưng một số suy nghĩ và hành vi cơ bản của con người dường vẫn như cũ. Do đó, những điều về "tâm lý đám đông" mà Charles Mackay đã đề cập tới trong cuốn sách của mình từ năm 1841 vẫn còn đúng qua nhiều thời đại và hoàn toàn có thể áp dụng trong các hoạt động tiếp thị. Đọc cuốn sách này, chúng ta không còn ngạc nhiên trước những sự kiện đặc biệt như cuộc đại khủng hoảng hồi thập niên 1930 hay các "cơn sốt" của các chương trình truyền hình thực tế ở Mỹ như The Kardashians.
Theo Infonet/Theo Medium

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

Các trường Đại học xây dựng thương hiệu thế nào để lôi kéo học viên?

Trong một thế giới phẳng, các trường đại học đang cố gắng để uy tín và danh tiếng của mình vang đi càng xa càng tốt. Càng nổi tiếng, họ càng có cơ hội lôi kéo được nhiều người theo học hơn. 

Sau gần 4 thập kỷ tăng trưởng về nhu cầu đạo tạo, các trường đại học danh tiếng trên thế giới đang gặp rất nhiều vấn đề: Nhà nước cắt hỗ trợ, người theo học thì ngày càng mất niềm tin vào bằng cấp, mức độ cạnh tranh cao và phải đối mặt với sự phát triển của công nghệ.


Xu thế cũng đang dịch chuyển. Nhu cầu giáo dục bậc cao tại Mỹ và châu Âu đang giảm xuống. Trong khi đó, nhu cầu này tại các thị trường mới nổi lại tăng cao. Theo dự báo của tổ chức nghiên cứu, số lượng sinh viên tại Mỹ phải tới năm 2021 mới lập đỉnh mới. Trong khi đó, ngược lại tại Ân Độ, tới năm 2020 sẽ có 1/4 thanh niên từ độ tuổi 18 – 22 theo học đại học

Theo OECD, tới 2020, khoảng 200 triệu thanh niên trên toàn thế giới sẽ có bằng đại học. Trong đó 40% đến từ tầng lớp trung lưu trở lên của Trung Quốc và Ấn Độ. Tới năm 2025, số lượng sinh viên đi du học có thể gấp đôi con số hiện nay và vào khoảng 4,3 triệu người.

Trước viễn cảnh này, nhiều trường đại học đã tìm cách “Đánh bóng” hồ sơ của mình để đảm bảo mình đủ hấp dẫn thu hút các sinh viên nước ngoài và duy trì ổn định tình hình tài chính.

Các tổ chức công vốn phải dựa vào viện trợ chính phủ hay tăng học phí để duy trì doanh thu nay chọn cách chuyển sang truyền thông xã hội, học trực tuyến và các phương pháp mới để tạo dấu ấn của họ với sinh viên Quốc tế.

Trong một thế giới phẳng, các trường đại học đang cố gắng để uy tín và danh tiếng của mình vang đi càng xa càng tốt. Càng nổi tiếng, họ càng có cơ hội lôi kéo được nhiều học viên hơn.

Cuộc chiến này có vẻ ít ảnh hưởng đến những trường đại học hàng đầu như Havard hay Stanford. Nhưng bỏ qua dưới 10 cái tên quá nổi tiếng, các trường đại học còn lại đang phải cạnh tranh nhau rất khốc liệt. Đây là một cuộc cạnh tranh trên toàn cầu, và là một xu hướng không thể tránh khỏi.
Vậy các trường đại học đang làm gì?

Sử dụng những công cụ mới

Trong thế giới hiện đại, các trường đại học đang tìm cách phát triển thương hiệu của mình mà không cần tới gạch và vữa.

Trước đây, các trường đại học thường chọn cách trao đổi sinh viên và giảng viên để quảng bá hình ảnh của mình. Tuy nhiên trong 1 thập kỷ trở lại đây, nhiều phương thức mới đã được áp dụng. Chẳng hạn như tổ chức các chương trình đào tạo trực tuyến quy mô nhỏ hay xây dựng chi nhanh ở nước ngoài. Ước tính hiện tại có hơn 200 chi nhánh như vậy trên toàn thế giới.

“Phương thức hiện đại” ở đây bao gồm nhiều yếu tố. Đó có thể chỉ là cách thiết kế website của trường đại học một cách thông minh, gửi thông điệp tới những khách hàng mục tiêu. Đại học Buffalo (UB), nằm trong top 20 của Mỹ đã nhận được 17% trên tổng số 28.000 sinh viên theo học tại trường chỉ nhờ cách vào thiết kế website chuẩn.

Trước đây, để thu hút sinh viên, UB tổ chức những cuộc gặp mặt trực tiếp với các ứng viên. Tuy nhiên, ngày nay, sự cạnh tranh không chỉ diễn ra ở Mỹ. Họ phải đối mặt với các trường từ Anh, Úc hay Canada. Và website sẽ là sự lựa chọn thông minh hơn. Website của UB được thiết kế chuẩn cho sinh viên có thể dễ dàng tìm kiếm thông tin và lôi kéo được các khách hàng tiềm năng đến với trường.

Truyền thông xã hội cũng được trường đại học tận dụng triệt để. Những mạng xã hội này sẽ truyền tải thông điệp của các trường đại học tới ứng viên. Các trường đại học thường chọn những sinh viên tiêu biểu, tài năng và xinh đẹp đặt lên Facebook của mình, biến họ thành những đại sứ thương hiệu cho trường. Bên dưới những tấm hình cá nhân, sẽ là những trải nghiệm thực của họ về nền giáo dục của trường. Đây là một trong những thông điệp quảng cáo dễ thuyết phục học viên nộp hồ sơ vào trường nhất
 Sử dụng hình ảnh của chính sinh viên đang theo học là cách quảng bá tốt cho trường Đại học

Bằng việc kết hợp những thông tin chính thức từ nhà trường và những thông tin không chính thức của sinh viên đang theo học, các trường đại học kết nối mọi thứ với nhau. Yếu tố này rất quan trọng bởi ngày nay, chẳng mấy ai cất công bay sang tận Mỹ để tham quan trường rồi quyết định mình có nên học ở đó không. Họ quyết định thông qua tìm hiêu thông tin trường trên mạng Internet, bằng website hay bằng Facebook, Twitter.

Phương thức MOOC

Nhiều trường đại học tin rằng những Khóa đào tạo Online quy mô lớn (MOOC) là một trong những cách tó nhất để quảng bá thương hiệu xuyên biên giới. Từ năm 2012, những khóa học miễn phí và không được cấp chứng chỉ này đã thu hút hơn 6 triệu người tham gia trên toàn thế giới.
Mặc dù vậy, MOOC chưa được phát triển thành một mô hình kinh doanh bền vững. Có thể sẽ có tới 10.000 sinh viên đăng ký tham gia một khóa học MOOC, vấn đề là chẳng mấy ai hoàn thành hết khóa.Trong khi đó, theo khảo sát của Đại học Pennsylvania, một phần lớn những người đăng ký các khóa học MOOC lại đã có bằng đại học rồi.

Tuy nhiên, đây vẫn là mô hình được nhiều trường lựa chọn. Đại học Mở của Anh, khá nổi tiếng khi có tới 40 năm kinh nghiệm dạy học từ xa, đã đưa ra mô hình Future Learn trong năm 2013. Đây là nền tảng MOOC đầu tiên tại Anh quốc, được liên kết với 20 trường đại học hàng đầu khác của Anh như Hội đồng Anh, Thư viện Anh hay Bảo tàng Anh.

“Các trường đại học coi mình là những cầu thủ quốc tế. Họ muốn cho các thế giới thấy chất lượng giảng dạy để từ đó, thu hút sinh viên đăng ký các khóa học của mình”, Mike Sharples, người thiết kế nội dung cho Future Learn nói.

Các khoản đầu tư của trường đại học vào MOOC không nhỏ. Trường đại học Alberta, thuộc top 5 trường hàng đầu Canada, đã chi 314.000 USD để xây dựng chương trình MOOC làm sao thu hút được các sinh viên quốc tế tìm đến mình. Khóa học miễn phí của trường đã thu hút gần 20.000 người tham gia. Đối với trường, MOOC là công cụ để danh tiếng của trường vang tới hàng chục nghìn người trên khắp thế giới. Những người chưa từng nghe đến tên trường trước đây.
Các khóa học online là một trong những cách các trường Đại học quảng bá hình ảnh của mình

Đại học Luân Đôn cũng là một ví dụ điển hình. Hiện trường có 54.000 người đang theo các khóa học online và 70.000 sinh viên ở các cơ sở nước ngoài. Khóa MOOC của trường đã thu hút 210.000 người đăng ký từ hơn 160 quốc gia. Tiếp nối thành công, 5 khóa MOOC nữa dự kiến sẽ được tổ chức vào năm 2014.

Mục tiêu của các trường đại học là rất rõ ràng. Họ tập trung vào số đông, và chỉ cần một phần nhỏ trong số hàng trăm nghìn những người đăng ký các khóa học MOOC quyết định nộp hồ sơ vào trường, họ đã thành công.

Không phủ nhận MOOC đang trở thành trào lưu của các trường Đại học quốc tế. Tuy nhiên, mức độ thành công của phương thức này đến đâu thì vẫn cần thêm thời gian để đánh giá. Trên thực tế, phương thức MOOC thay vì nâng cao danh tiếng của các trường đại học, lại mới chỉ nâng cao vai trò của việc học trực tuyến.

Mô hình kết hợp
Trong quá trình tìm ra một mô hình bền vững, một vài trương đã kết hợp mô hình MOOC với các khóa học truyền thống. Trong đó cấp bằng cho cả những sinh viên học các khá MOOC.

Trường đại học công nghệ Georgia, đúng thứ 25 trên toàn thế giới đã cấp bằng Thạc sĩ về khoa học máy tính cho cả những sinh viên theo học khóa MOOC của trường. Khóa học của trường Georgia trị giá 6.630 USD, chỉ bằng 1/3 mức chi phí phải bỏ so với việc học lấy bằng tại các cơ sở nhánh. Trong chương trình đầu tiên, Georgia đã tuyển ra 400 sinh viên trong số 2.300 hồ sơ được nộp. Mục tiêu của trường là đào tạo ra 10.000 sinh viên theo cách này trong vòng 3 năm tới.

Trường đại học Eller School thuộc bang Arizona cũng làm điều tương tự. Năm 2014, trường này đã cung cấp ba chứng chỉ “chuyên gia” 3 kỹ năng đào tạo mà trường làm tốt nhất. Đó là quản lý thông tin hệ thống, kinh doanh và chiến lược tiếp thị số. Nhắm tới những người tìm kiếm kỹ năng, nhãn “Chuyên gia” giúp các ứng viên nâng cao trình độ ở một đẳng cấp cao. Để nhận được chứng chỉ này, các ứng viên chỉ cần hoàn thành khóa học trực tuyến kéo dài trong 3 tháng của trường.

Các trường đưa ra chương trình này cho rằng, việc cấp bằng phải dựa trên những kiến thức của snh viên, chứ không phải là thời gian trên lớp. Học viên được học đúng kỹ năng mình cần, tiết kiệm thời gian hơn, tiền bạc hơn rất nhiều lần so với các khóa học truyền thống. Những khóa học này cũng rất thu hút những người đang đi làm cần bằng cấp, chứ không riêng gì sinh viên mới ra trường. Điều quan trọng là các trường phải đảm bảo các học viên được đánh giá đúng.

Thách thức

Với những thay đổi chóng mặt mà nên giáo dục đang làm, các trường đại học vẫn phải lưu tâm tới một câu hỏi: “Họ sẽ phục vụ ai, và phục vụ đến mức nào?” Để làm được điều này đòi hỏi những công cụ đo lường thích hợp. Chẳng hạn, nếu một mô hình kinh doanh được kết hợp với MOOC, nó cần phải tính được số lượng sinh viên tham gia, tỉ lệ bỏ giữa chừng, mức độ thỏa mãn của sinh viên và tác động của khóa học tới sự nghiệp. Một hẹ thống đánh giá, xếp loại quốc tế cho  MOOC cũng cần được cung cấp.

Thách thức lớn nhất cho các trường đại học đó là làm sao thuyết phục được Chính phủ, tổ chức và người tuyển dụng tin rằng tấm bằng các sinh viên được cấp theo phương pháp mới cũng không khác gì tấm bằng truyền thống. Để làm được điều này, các trường cũng sẽ phải đầu tư thời gian và tiền bạc để xây dựng dần dần danh tiếng cho mình.
Theo Infonet

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Dùng màu gì trên website để khách hàng buộc phải ấn vào nút "Mua"?

Trong một trang web bán hàng, hình ảnh và màu sắc tạo ảnh hưởng lớn hơn nhiều so với từ ngữ. 
Thống kê cho thấy, thời gian trung bình khách hàng sử dụng để ghé thăm một trang web bán hàng đang ngày càng giảm dần (hiện tại là 2,4 giây). Nó cho thấy, chúng ta có rất ít lượng thời gian để thuyết phục người dùng ở lại trang web của mình.


Vì vậy, tận dụng tối đa những yếu tố mà bạn có là điều chắc chắn phải làm. Trong đó, hình ảnh và màu sắc hết sức quan trọng. Trong một trang web bán hàng, nó tạo ảnh hưởng lớn hơn nhiều so với từ ngữ. 

Ví dụ, vào năm 2011 một nghiên cứu cho thấy những người tiếp xúc với màu đỏ có khả năng phản ứng nhanh hơn. Một nghiên cứu rất thú vị khác cho thấy rằng việc sử dụng đèn đường màu xanh da trời được cho là có thể ngăn chặn tội phạm đường phố! Khi bạn tạo dựng được "landing page" và các nút "call to action" thành công, khi đó bạn sẽ thu hút được một lượng lớn khách hàng tiềm năng. 

Dưới đây là một số ý nghĩa của màu sắc. Hãy lựa chọn màu phù hợp nhất với website bán hàng của bạn:

Để lựa chọn bảng màu cho trang web bán hàng của mình, bạn cần dựa vào khoa học. Với các bước sóng khác nhau của màu sắc, con người sẽ có phản ứng cảm xúc khác nhau. Mỗi một màu sắc trong bảng màu gợi lên một tâm trạng hay cảm giác khác nhau. Mặc dù các hiệu ứng màu sắc có thể mang tính chủ quan, và thay đổi với từng nền văn hóa nhưng một số màu sắc có một ý nghĩa phổ quát. Ví dụ, màu đỏ được coi là màu sắc ấm áp, và màu xanh da trời là màu lạnh.

Vì mỗi màu sắc kích thích một phản ứng tương ứng, chúng ta có thể tận dụng màu sắc để thu hút người dùng click vào nút mua hàng. 

Chẳng hạn, những người mua sắm tùy hứng phù hợp nhất với màu đỏ, đen và xanh dương. Bạn sẽ thấy những màu sắc này trong các cửa hàng thức ăn nhanh, trung tâm thương mại và các khu mua bán hàng giảm giá - và có thể sử dụng những màu này với nút "mua" trên website của mình.

Những nhãn hiệu muốn xây dựng hình ảnh thân thiện, vui vẻ và tự tin sẽ sử dụng màu cam trong công ty và trên trang web của họ: Fanta là ví dụ, màu này thể hiện sự nhiệt huyết và thôi thúc hành động ngay lập tức!
Bạn muốn thu hút người dùng người dùng mong muốn sự ổn định và muốn có cảm giác an toàn? Hãy tìm hiểu màu sắc đặc trưng của các công ty như American Express, Skype, và Pfizer và chọn màu xanh da trời cho trang web của bạn. Một nút "call to action" màu xanh sẽ truyền tải được thông điệp: Hãy dựa vào chúng tôi; bạn có thể tin tưởng chúng tôi; chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn dịch vụ đáng tin cậy. Xanh navy (xanh hải quân) lôi kéo sự chú ý của người mua sắm có ngân sách hạn chế.
Rõ rằng là cần phải thiết kế nút "call to action" của bạn sao cho nó thu hút được sự chú ý của khách hàng trong khi vẫn làm nổi bật thiết kế của trang web. Bên cạnh đó, bạn sẽ mất nhiều thời gian để cải thiện hiệu suất landing page của bạn với màu sắc phù hợp.

Vì vậy, nếu bạn đang băn khoăn màu sắc nào phát huy tác dụng lôi kéo khách hàng tốt nhất thì bạn nên nghĩ xem những đặc tính nào khiến khách hàng tiềm năng của bạn thấy ngưỡng mộ hoặc ấn tượng. Đồng thời, hãy suy nghĩ về những hành động giúp bạn thu hút khách hàng. Thông qua các kênh bán hàng của bạn, sử dụng màu sắc như một tín hiệu thu hút, bạn có thể thuyết phục khách hàng tiềm năng trở thành khách hàng trung thành của mình.
Theo Tri Thức Trẻ