Hiển thị các bài đăng có nhãn làm giàu từ sản xuất. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn làm giàu từ sản xuất. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015

Kỹ sư 9x bán chả cá doanh thu 6 tỷ đồng một năm

Dành nhiều tình cảm cho sản phẩm chả cá quê hương, Nguyễn Văn Sơn - chàng kỹ sư hoá dầu sinh năm 1990 đã nhiều phen lao đao, tưởng chứng không thể vượt qua vì kinh doanh thua lỗ.
 
Từ năm 2010, Sơn và 5 người bạn đã bắt đầu tập kinh doanh khi gom góp được 2 triệu đồng mua hơn 20kg chả cá Nha Trang ở quê lên Sài Gòn bán. Tiếp thị không thành công, chàng sinh viên hóa dầu trường Đại học Công nghiệp TP HCM đành đem phân phát cho bạn bè, phần còn lại nấu thành nồi lẩu lớn chỉ có độc chả cá. 

Không từ bỏ giấc mơ bán đặc sản quê hương, Sơn tiếp tục huy động vốn mở quán kinh doanh đặc sản Nha Trang, nhưng tồn tại chưa đầy một tháng, quán phải đóng cửa. Dự án kinh doanh đổ bể này khiến Sơn phải bán xe máy, laptop và các thiết bị, vật dụng của quán để trả nợ.

Dù thất bại, nhưng Sơn không thôi nghĩ đến việc kinh doanh chả cá, nhất là khi trên thị trường vẫn còn nhiều loại chả không ngon, pha nhiều bột. Từ đây, chàng sinh viên bắt đầu nghĩ đến việc làm thương hiệu cho chả cá và mở rộng thị trường.
CHA-CA.jpg
Chàng giám đốc 25 tuổi hướng đến năm 2020 sẽ đưa thương hiệu chả cá ra 10 quốc gia trên thế giới. 

Gom góp được 350.000 đồng, tháng 8/2012, Sơn lại tiếp tục lấy vài kg chả cá để bán. Với chiếc bếp gas mini và cái chảo, Sơn bán chả cá chiên ngay trên vỉa hè đường Phan Văn Trị, quận Gò Vấp. Với cách làm này, có ngày Sơn bán được cả chục kg.

Chuyện làm ăn cứ thế phát đạt dần, chỉ sau thời gian ngắn, doanh thu của Sơn đã đạt mức 15 triệu đồng mỗi tháng và tăng gấp đôi ở tháng tiếp theo. Quyết tâm làm lớn, Sơn liên tục mở thêm đại lý phân phối, bán ra trung bình hơn 3 tấn chả cá mỗi tháng. Tháng 12/2012, anh vay thêm 150 triệu đồng cộng với số vốn tích lũy để mở xưởng sản xuất chả cá tại quê.

Không may, bước vào mùa lạnh, lô chả cá của chàng sinh viên trẻ gặp vấn đề khi thịt cá mấu dùng để chế biến chả cá có mỡ làm cho miếng chả khi hấp không dai, khi chiên lên thì bở. Hơn 3 tấn chả cá kém chất lượng không bán được, Sơn phải bán rẻ cho những người nuôi heo với mức giá 1.500 đồng một kg.

Hơn 300 triệu mất trắng, một nửa đại lý bỏ hợp tác, rồi nợ lương công nhân, uy tín của Sơn bị ảnh hưởng nặng nề.

“Suốt 3 tháng trời tôi không tìm ra được phương án để giải quyết, người ta sợ mình giựt nợ, nên mọi nguồn thu đều bế tắc. Tôi gỡ bỏ nút thắt khó khăn này bằng cách gặp chủ nợ thương lượng để họ giãn nợ và chấp nhận phương án trả góp, dùng hàng để đổi hàng. Tôi tập trung vào những đại lý còn lại để tăng khoảng 10% doanh số. Xưởng chỉ sản xuất vừa đủ để bán, không lấy thêm hàng”, chàng trai sinh năm 1990 kể.

Phương án này được lặp đi lặp lại gần hai năm, đến giữa năm 2014 công việc bắt đầu mới ổn định dần, Sơn đưa cha mẹ vào thành phố và mở Minh Sơn quán để ổn định thu nhập cho gia đình. Mỗi ngày quán cũng được hơn 300 khách ghé ăn.

Công việc bán chả cá dần đi vào quỹ đạo, tháng 6/2014 Sơn thành lập Công ty cổ phần và xây dựng thương hiệu chả cá Nha Trang Mạ. “Mạ có nghĩa là mẹ, nên tôi lấy tên này làm thương hiệu. Với tôi, những món ăn mẹ chọn luôn ngon và an toàn, tình cảm mà mẹ dành cho con lúc nào cũng thiêng liêng và đẹp nhất”, Sơn chia sẻ.

Sơn quan niệm chả cá phải có mặt ở các điểm bán sau 8 tiếng sản xuất,  còn vận chuyển và phục vụ khách hàng trong vòng 24 giờ thì mới đảm bảo chất lượng và sự tươi ngon. 

Hiện nay công ty Sơn có 46 đại lý phân phối là quán ăn, chợ với hai mặt hàng chả cá thu và chả cá truyền thống, ngoài ra còn bán đặc sản mực, nem. Mỗi đại lý  tiêu thụ trung bình 3 tấn mỗi tháng, giúp Sơn có doanh thu doanh thu 6 tỷ đồng một năm. Sơn cho biết đang hướng phát triển mạnh vào phân khúc chợ và siêu thị. Anh đặt ra mục tiêu đến tháng 7/2016 phải đạt mốc 300 đại lý. Ngoài ra chàng giám đốc trẻ này đang nghiên cứu để nhắm đến thị trường xuất khẩu. Hiện sản phẩm của công ty đã ra được nước ngoài theo hướng xách tay, nhưng sắp tới sẽ chuyển qua hướng chính ngạch.
“Tuy nhiên để chơi những cuộc chơi lớn, phải thử sức ở những cuộc chơi trong nước. Cách tốt nhất hiện nay là đem sản phẩm chả cá đến với nhiều người hơn”, Sơn nói.

Chia sẻ về kinh nghiệm chế biến sản phẩm, Nguyễn Văn Sơn cho biết chả cá không được dùng hàn the, do đó, để tạo được độ dai và trắng cho miếng chả, người thợ cần xay kỹ, pha nhiều cá đỏ thì miếng chả sẽ dai, còn cá thu sẽ làm cho miếng chả cá trắng hơn.

Dự án xây dựng thương hiệu chả cá Mạ của Sơn đạt giải 3 cuộc thi “Khởi nghiệp 2014” và “Best Innovation A Ward” do Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam VCCI phối hợp tổ chức.
(Diễm Phạm - Vnexpress)

>> 9x học xong đại học về quê nuôi lợn rừng kiếm 1,2 tỷ đồng

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

Ông chủ trẻ kiếm doanh thu hơn 70 tỷ đồng từ gạch 6 lỗ

Do khó khăn đầu ra, ngay từ năm 2 đại học, Nguyên đã mang sản phẩm gạch đặc biệt của gia đình đến các cửa hàng, công trình ở Đà Nẵng để tiếp thị. 

35 tuổi, Trần Khắc Nguyên (ngụ TP Quảng Ngãi) hiện đã là ông chủ của hai nhà máy gạch Tuynel và một nhà máy gạch không nung quy mô lớn ở khu vực miền Trung. 

Sinh ra trong gia đình sản xuất gạch nung truyền thống, Nguyên thấu hiểu nỗi trăn trở, lo âu của cha mẹ khi sản phẩm làm ra khó tiêu thụ. Ngay từ lúc là sinh viên năm 2 Đại học Bách khoa, chàng trai trẻ đã lặng lẽ mang từng viên gạch của gia đình đến các cửa hàng vật liệu xây dựng, công trình vừa động thổ ở Đà Nẵng... tập tành giới thiệu.

Lúc ấy, người dân nơi đây hầu hết dùng gạch bốn lỗ để xây dựng nên khi thấy chàng sinh viên tiếp thị gạch sáu lỗ, họ đều lắc đầu. Suốt cả năm trời, Nguyên đi khắp các tuyến đường, con hẻm tư vấn, thuyết phục và để lại sản phẩm cho người dân dùng thử nghiệm. Dần dần, người dân nơi đây thấy rõ ưu thế của viên gạch sáu lỗ với mẫu mã đẹp lại bền chắc, tiết kiệm được công xây dựng và tốn ít xi măng hơn nên bắt đầu lựa chọn, tin dùng, nhưng vẫn với số lượng nhỏ.

 
Trần Khắc Nguyên (phải) đang kiểm tra sản phẩm  tại nhà máy gạch Tuynel Phú Điền 2 có công suất 50 triệu viên mỗi năm. Ảnh:Trí Tín.
 
Giữa lúc khó khăn ấy thì năm 2002, chính quyền Đà Nẵng chủ trương giải tỏa, mở rộng thành phố xây dựng các khu đô thị, tái định cư cho người dân nên có nhu cầu tiêu thụ gạch rất lớn. Nắm bắt cơ hội này, Nguyên mạnh dạn mở văn phòng, lập hệ thống phân phối bắt đầu đưa gạch của gia đình và nhiều lò gạch khác ở Quảng Ngãi ra đây tiêu thụ. 

Chàng sinh viên còn nhớ như in, sau giờ học ở giảng đường, anh lần tìm đến cảng biển Sông Thu (Đà Nẵng) làm quen với các tài xế xe tải. "Tôi bàn bạc với các lái xe sau khi chở xi măng vào Quảng Ngãi, thay vì xe ít có hàng về thì hợp tác chở gạch để tăng thêm thu nhập. Nghe nói vậy họ vui vẻ đồng ý chở sản phẩm theo đơn đặt hàng của mình", Nguyên bộc bạch. 

Năm 2004, tốt nghiệp đại học, Nguyên tiếp tục ở lại Đà Nẵng để tập trung nâng sản lượng tiêu thụ gạch, tìm hiểu thị trường, đồng thời phát triển hệ thống phân phối sơn và bột trít tường. Trong lúc công việc đang "thuận buồm, xuôi gió" thì năm 2006, cơn bão Chanchu bất ngờ ập tới đánh sập toàn bộ nhà xưởng, làm hỏng hàng chục tấn sơn, bột trít tường. Bão dữ đi qua, anh thu dọn nhà xưởng, thất thểu quay về quê Quảng Ngãi gây dựng lại từ đầu.

Nghĩ là làm, Nguyên cùng gia đình chạy vạy vay thêm vốn, lo thủ tục, hồ sơ xây dựng nhà máy gạch Tuynel với công suất 10 triệu viên mỗi năm ở xã Nghĩa Thắng, huyện Tư Nghĩa. Suốt nhiều năm dài xây dựng, làm thủ tục kiến nghị địa phương quy hoạch vùng nguyên liệu để sản xuất gạch, chàng kỹ sư trẻ mất ăn, mất ngủ.

Nguyên thuật lại, cuối năm 2007, nhà máy đưa vào vận hành thì dây chuyền vẫn không chạy ra được gạch bán thành phẩm. "Lúc ấy, tôi và anh em công nhân lo lắng tột độ. Hì hục suốt hai ngày đêm thì phát hiện, khắc phục một số lỗi gây trục trặc trong hệ thống dây chuyền. Sau đó, sản phẩm ra ổn định trong tiếng reo hò vui sướng của mọi người.

Dây chuyền sản xuất tại nhà máy gạch Tuynel Phú Điền 2. Ảnh: Trí Tín.

Lô gạch đầu tiên ra lò thành công, Nguyên quyết định phát triển thương hiệu nhà máy gạch với tên gọi "Phú Điền" với hàm nghĩa mảnh đất trù phú. Năm 2008, các tỉnh khu vực miền Trung rộ lên phong trào xây dựng công trình, nhà ở đã tạo nên "cơn sốt" gạch chưa từng có. Để kịp đáp ứng thị trường, anh đã không ngừng đầu tư thêm dây chuyền, mở rộng quy mô, nâng công suất lên 25 triệu viên mỗi năm và tiếp tục tăng gấp đôi lên 50 triệu viên một năm sau đó nhằm kịp đáp ứng nhu cầu xây dựng nhà máy lọc dầu Dung Quất và nhiều công trình khác. 


Thành công nối tiếp thành công, Nguyên mạnh dạn gom góp vốn liếng và vay thêm ngân hàng mua lại nhà máy gạch không nung ở Khu kinh tế Dung Quất. Sau đó, anh sửa chữa và nâng cấp công suất lên 20 triệu viên, 5 triệu m2 gạch vỉa hè mỗi năm. Năm 2010, anh tiếp tục xin phép, lập thủ tục đầu tư nhà máy gạch Tuynel Phú Điền 2 tại xã Hành Minh (huyện Nghĩa Hành) với công suất 50 triệu viên mỗi năm.

Hiện, ba nhà máy gạch của ông chủ trẻ này tạo việc làm, thu nhập ổn định cho hơn 350 lao động. Mỗi năm ba nhà máy cung ứng cho thị trường miền Trung 120 triệu viên gạch Tuynel không nung và 5 triệu m2 gạch lát vỉa hè, doanh thu hơn 70 tỷ đồng. "Hạnh phúc của nghề làm gạch là sản phẩm của mình làm ra được người dân, chủ sở hữu các công trình từ làng quê đến thành phố lớn tin tưởng sử dụng", anh Nguyên thổ lộ.

Theo Vnexpress

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

Bỏ nghề thời thượng đi bán mì chũ, kem tươi

Đam mê kinh doanh và thích làm chủ công việc, anh Phạm Văn Túc (Lục Ngạn, Bắc Giang) đã bỏ nghề bác sĩ và giảng viên để làm những việc yêu thích.

Quán cà phê mới mở trên phố Ngọc Khánh (quận Ba Đình, Hà Nội) khá đặc biệt. Toàn bộ đồ dùng đều được làm từ những vật liệu bỏ đi. Nhìn cách ăn mặc giản dị, vẻ mặt hiền lành của ông chủ, ít ai nghĩ anh từng dám bỏ nghề bác sĩ, giảng viên để lao vào nghiệp kinh doanh.

Tốt nghiệp ngành Công nghệ sinh học, Đại học Khoa học Tự nhiên năm 2006, anh Phạm Văn Túc được mời về làm tại Trung tâm phân tích ADN, Đại học Quốc gia Hà Nội. Đặc thù công việc khá nhàn nhã và ít phải di chuyển. Thời gian trong ngày của anh hầu hết là nghiên cứu. Sau 2 năm gắn bó với phòng thí nghiệm, anh Túc đột ngột xin nghỉ việc để mở xưởng sản xuất mì chũ.

Mặc dù khá "sốc" với quyết định đột ngột của học trò, nhưng Giáo sư Lê Đình Lương (công tác tại Đại học Quốc gia Hà Nội), người mời anh Túc về làm việc, vẫn gật đầu đồng ý. Ông chia sẻ: "Mỗi người có quyền chọn con đường của riêng mình. Tuy nhiên, tôi vẫn không nghĩ Túc xin nghỉ việc để về quê mở xưởng sản xuất mì".


Đam mê kinh doanh, anh Phạm Văn Túc quyết định từ bỏ nghề bác sĩ để làm chủ công việc của mình. Ảnh: Ngọc Lan.


Quyết định "ẩm ương" nói trên gặp phải sự phản đối dữ dội của gia đình, bạn bè. Tuy nhiên, anh bỏ ngoài tai. Anh nhớ lại: "Ai cũng nói tôi dại, ngồi phòng lạnh không muốn lại muốn dãi nắng dầm sương. Thế nhưng, việc mình mình làm thôi". 

Khởi đầu kinh doanh mì chũ của anh Túc khá thuận lợi, khi đầu ra sản phẩm rất tốt. Có những thời điểm xưởng sản xuất không cung ứng đủ cho thị trường. Nhưng do chưa có kinh nghiệm quản lý và kiến thức kinh doanh, nhiều tháng sau đó, xưởng sản xuất liên tục thua lỗ. Không xoay được vốn tái đầu tư, anh Túc cho phá sản luôn xưởng mì. 

Nghĩ rằng đã hết duyên với kinh doanh, anh xin vào làm ở bệnh viện Đa khoa Phú Thọ. Gia đình và bạn bè nghĩ anh sẽ "an phận" với công việc đúng chuyên ngành của mình. Thế nhưng, 3 năm sau, với lý do "chưa hết duyên nợ với nghiệp kinh doanh", anh xin nghỉ việc. 

Bố anh Túc một lần nữa lại "bật ngửa" vì quyết định của con trai. Ông không nghĩ con sẽ bỏ bác sĩ, công việc mơ ước của nhiều người thời điểm đó. “Chúng tôi đã rất khổ tâm, thậm chí trong lúc nóng giận, vợ tôi còn quả quyết sẽ từ mặt con", bố anh kể lại. 
 
Anh Phạm Văn Túc khi bỏ nghề bác sĩ làm nhân viên kinh doanh hàng tiêu dùng Đức. Ảnh: NVCC.


Nghỉ việc ở bệnh viện, anh xin vào làm nhân viên cho một công ty chuyên buôn bán hàng tiêu dùng Đức. Công việc tuy vất vả, lương thấp và gắn mác "công nhân", nhưng anh luôn cảm thấy thích thú và không bị căng thẳng. 

Yêu thích kinh doanh, lại chịu khó tìm hiểu thị trường nên anh được lãnh đạo công ty đánh giá tốt. Trong thời gian ngắn, anh được bổ nhiệm chức vụ trưởng phòng kinh doanh. Đang trên đà thăng tiến trong công việc mới, anh lại bỏ việc, mở công ty riêng. 

Từng có kinh nghiệm trong lĩnh vực sinh học nên anh Túc vô cùng tâm đắc với sản phẩm ngoại nhập ở nước ngoài, đặc biệt là hóa mỹ phẩm nhập từ Đức. Anh cho rằng, người Việt Nam đã quá lãng phí khi không sử dụng đồ tái chế, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường. 

"Đồ dùng của Đức đúng là sản phẩm tiêu dùng xanh. Hầu hết đều an toàn với môi trường, không hại đến con người. Với xu hướng dùng đồ sạch hiện nay, dòng sản phẩm này luôn có triển vọng phát triển, đặc biệt ở Việt Nam", anh Túc nói. 

Hiện tại, anh đang sở hữu 5 cửa hàng chuyên buôn bán xe đạp, hóa mỹ phẩm và đồ uống, kem tươi từ Đức. Anh còn mở thêm quán cà phê được làm hoàn toàn từ đồ phế liệu. 

Trong tương lai, anh sẽ mở thêm nhiều cửa hàng liên quan đến đồ tái chế, góp một phần nhỏ trong thông điệp bảo vệ môi trường. Nhìn lại chặng đường thăng trầm, anh Túc chia sẻ: “Mỗi người đều có đam mê, dù sống với đam mê không dễ. Nhưng nếu bạn dám đương đầu với nó thì chắc chắn có ngày sẽ thành công”.  

Anh Chu Bá Tú, người bạn thân cùng quê, bên anh Túc trong lúc khó khăn nhớ lại:"Tôi và nhiều người từng cho rằng, Túc có quyết định điên rồ. Thế nhưng, nhìn lại những thăng trầm mà cậu ấy trải qua, bạn bè mới thán phục".

  Theo Zing

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

Chàng trai đến trường với lá chuối, bút tre thành giám đốc



Ít người tin một giám đốc thế hệ 8X với gương mặt sáng lại có tuổi thơ nghèo khó đến mức phải dùng lá chuối, bút tre để đi học rồi thành danh.

Gặp anh tại một hội chợ ở Cung thể thao Quần Ngựa (Ba Đình, Hà Nội), anh đang chăm chú tỉa gọt những cành tre. Tập trung vào công việc tới mức khách hỏi mua sản phẩm lần thứ hai, anh mới giật mình ngẩng đầu lên, đáp lại lịch thiệp và đưa danh thiếp của mình. Anh là Nguyễn Duy Thắng, Giám đốc công ty TNHH sản xuất và thương mại chuyên về dòng sản phẩm thủ công mỹ nghệ, đặc biệt với thương hiệu bút tre Việt Nam

Ít ai biết tuổi thơ của Nguyễn Duy Thắng phải dùng lá chuối tươi làm vở, que tre làm bút viết. Ảnh: NVCC.
 

Tuổi thơ với bút tre, lá chuối

Anh Thắng sinh năm 1984 tại một gia đình nông dân nghèo ở xóm Chiều, Sơn Đồng, Hoài Đức, Hà Nội. Gia đình có 2 anh em trai, nhưng vì bố mất sớm, mẹ lại thường xuyên ốm đau nên khó khăn chồng chất khó khăn. Một mình mẹ phải lo tiền cho hai anh em đi học khá gian nan, chưa kể đến chuyện sắm đồ dùng học tập hay quần áo. Thiếu thốn đủ bề, nên những năm tháng học tiểu học dài dằng dặc, anh phải dùng lá chuối làm vở, que tre vót nhọn làm bút.

Năm 1996, Thắng vào THCS, nhà trường bắt buộc phải có sách bút đi học. Anh nài nỉ mãi mới được mẹ mua cho 2 quyển vở và 1 cây bút bi. Đó là tài sản quý giá nhất nên quyển vở anh viết chẳng bao giờ có lề, còn giấy nháp ở nhà là lá chuối tươi và que tre vót nhọn đầu.

Anh kể lại, một lần đến sớm trực nhật lớp, tình cờ nhặt được mẩu bút bi ngắn chừng 3 cm còn viết được nên anh giữ lại để tận dụng. Nhưng vì mẩu ngòi bút ngắn quá, không sao viết được, anh nghĩ ngay đến việc dùng cành tre làm thân bút. Vốn có sở thích vẽ và đam mê môn nghệ thuật này, lại sợ bạn bè chê cười nên anh dùng đầu sắt nhọn trang trí hoa văn và khắc tên mình lên thân tre. Không ngờ, khi mang cây bút đến lớp thì bạn bè ai cũng thích. Một bạn trong lớp hỏi mua với giá 2.000 đồng. Thấy có lãi, anh bán luôn. Sau đó, anh giành tất cả tiền mua 10 ngòi bút bi (khi ấy 200 đồng/ngòi bút bi) về nhà thiết kế thành 10 chiếc bút tre, bán được 20.000 đồng. "Nhiều bạn không có tiền còn quyết đổi bằng được chiếc bút kim tinh giá 5.000 đồng lấy chiếc bút tre mình tự làm", vừa miệt mài với công việc, anh vừa kể lại.

Cũng từ lần mua bán ấy, anh liên hệ với các lớp, rồi rao bán cho các khóa ở toàn trường. Số tiền thu được khá lớn, ngoài mua sách, vở, bút và cả cặp sách cho em trai, anh còn tiết kiệm được một khoản riêng. Nhớ lại, anh Thắng xúc động: “Cuối năm 2006, khi mẹ cứ bần thần đi ra đi vào, biết mẹ không có tiền sắm Tết, mình rút trong cặp ra đưa cho mẹ tất cả số tiền bán bút tre, được gần 1 triệu đồng. Mẹ ôm mình vào lòng rồi khóc”.

Thành ông chủ quản lý 20 nhân viên

Ngoan ngoãn, hiền lành và học giỏi, nhưng cái nghèo đeo bám khiến anh Thắng đau đáu mãi vì không có tiền đi học. Đã 3 lần đậu đại học (một lần đỗ Đại học Mỹ thuật Công Nghiệp Hà Nội, 2 lần đỗ Viện Đại học Mở) nhưng cả 3 lần anh đều vắng mặt trong ngày nhập học, vì không có tiền học phí. Anh hạ quyết tâm kiếm tiền bằng được để đi học đại học. 
 Anh Thắng là người sáng tạo ra chiếc bút tre Việt Nam. Ảnh: Ngọc Lan.

5 năm trôi qua với đủ thứ nghề, từ làm thợ sơn mài, vẽ tranh, bán bút tre cho đến người bốc vác, phụ hồ... anh dành được một khoản lo đủ cho một năm ăn học. Năm 2006, anh thi đỗ và đăng ký nhập học Viện đại học mở Hà Nội ngành Thiết kế đồ họa. Cũng năm tháng ấy, anh vừa học vừa rong ruổi mang những cây bút tre tự làm bán dạo trên khắp thủ đô. Mỗi cây bút bán được giá 11.000 đồng, vừa đủ để trang trải cuộc sống sinh viên.

Tốt nghiệp Đại học với tấm bằng xuất sắc, số điểm 9,34, anh được giữ lại làm giảng viên. Tuy nhiên, do không thích ngồi yên một chỗ, Thắng quyết định đi khỏi Hà Nội với hành trang là những cây bút tre mà anh tự sáng chế từ hồi còn đi học.

Anh Hoàng Quốc Huynh, người bạn thân đồng hành cùng anh Thắng trên những chặng đường đại học chia sẻ: "Thắng học giỏi, có tài vẽ nhất lớp, nhưng nhà anh ấy nghèo quá nên lúc nào cũng đau đáu ý chí làm giàu. Dù được các thầy cô níu giữ ở lại trường nhưng Thắng quyết ra đi bằng được".

Thắng đi khắp nơi, từ Thanh Hóa, Nghệ An cho đến Bình Thuận, Vũng Tàu…, đến đâu anh đều tìm cách giới thiệu sản phẩm của mình và bán lấy tiền cho cho cuộc hành trình tiếp theo. Anh kể lại: “Có lần đặt chân trên đất Bình Thuận, gặp một chủ hàng bán chiếc bút tre do chính tay mình làm, họ bán giá 20.000 đồng nhưng nhập vào 15.000 đồng/chiếc. Mình xin địa chỉ liên lạc và hứa hẹn sẽ giao cho họ chỉ bằng một phần ba giá nhập vào, và vài tháng sau, mình đã thực hiện đúng lời hứa”.

www.blogchungkhoan.com

Cây bút tre Cây bút tre mang tinh thần Việt Nam được nhiều khách nước ngoài thích thú. Ảnh: Ngọc Lan. Năm 2012,

Thắng trở về làng và gây dựng sự nghiệp lại từ đầu. Anh tìm 5 nhân công hướng dẫn họ làm bút tre, sản xuất với số lượng lớn, sau đó giao hàng cho tất cả các cửa hàng mà anh đã liên hệ trong cả nước. Hiện giờ, số lượng công nhân lên đến 20 người, và đã có hơn 200 cửa hàng nhận bán bút tre của anh. Đầu năm 2014, anh Thắng thành lập công ty TNHH TM Dinet (Dinet hay còn gọi là ‘đi nét’ - một trong những công đoạn làm bút tre), đạt doanh thu hàng năm lên đến gần 1 tỷ đồng.

Thầy Phạm Chính Trung, giảng viên Đại học Mỹ thuật Hà Nội chia sẻ: "Thắng có óc sáng tạo, sống tình cảm và đầy nghị lực. Tiếc rằng nhà em quá nghèo, nhưng đó cũng có thể là một bước đệm để em thành công trong cuộc sống".

Hiện tại, ngoài mặt hàng bút tre, công ty anh Thắng còn cung cấp tất cả các sản phẩm được làm thủ công bằng tre cho các cửa hàng trong và ngoài nước. Năm 2014, Thắng được trao Bảng vàng doanh nhân văn hóa Nhân - Tâm - Tài - Trí và nhiềuchứng nhận doanh nhân kinh doanh giỏi trong nước. Giờ đây, cuộc sống đủ đầy bên người vợ hiền và đứa con trai kháu khỉnh, anh Thắng nhớ lại những ngày tháng sau khi ra trường và chỉ tâm niệm duy nhất một điều: “Khi nhìn nhận một ai đó, đừng dừng lại thời điểm hiện tại mà hãy nhìn về tương lai của họ. Đối với bản thân tôi, nghèo là một cái tội, nhưng là cái tội trong sạch và chỉ cần nỗ lực hết mình thì sẽ chuộc lại dễ dàng”.
Báo Đầu Tư